Tiếng nói của người Việt còn thao thức với quê hương
Chủ Trương:
Tòa Soạn: 678-770-1497
Đọc và quảng bá
báo Hồn Nước!
Cung Chúc Tân Xuân
Tạp Chí

Hồn Nước, tờ báo của tri thức
Được phổ biến đến Độc Giả qua mọi miền đất nước:
Hoa Kỳ - Pháp - Úc - Canada - Việt Nam …
Quảng cáo trên tạp chí Hồn Nước
Thương hiệu của bạn khắp nơi đều biết
Email: tapchiHonNoc.com
Or:     hiepnguyen930@yahoo.com
Cell:   678-770-1497
Đặc sắc Tết Việt
                                                                                                                                                     Ngọc Nữ
Tết Nguyên Đán là lễ hội lớn nhất trong các lễ hội truyền thống Việt Nam từ hàng ngàn đời nay, là điểm giao thời giữa năm cũ và năm mới; giữa một chu
kỳ vận hành của đất trời, vạn vật cỏ cây.
Tết nguyên đán Việt Nam từ buổi “khai thiên lập địa” đã tiềm tàng những giá trị nhân văn thể hiện mối quan hệ giữa con người với thiên nhiên, vũ trụ qua
bốn mùa xuân - hạ - thu - đông... Đó là những ngày khởi đầu một năm âm lịch mới mà mỗi năm cầm tinh một con vật trong 12 con giáp theo chu kỳ.
Cũng như mọi ngày, nhưng ngày Tết đối với người Việt Nam rất thiêng liêng, dù trải qua bao nhiêu giai đoạn khác nhau, ít nhiều phong tục Tết có thay
đổi, từ vấn đề kiêng cữ, tập tục cho đến sinh hoạt, ăn uống, sắm Tết đều có những nét Việt rất riêng. Tết Việt Nam mang đậm nét tâm linh, đoàn tụ và
gần gũi nên dù cho cuộc sống có thay đổi, phát triển đến mức độ như thế nào, Tết là dịp để mọi người Việt Nam dù ở bất cứ phương trời nào đều  dành
thời gian tưởng nhớ, tri ân tổ tiên, nguồn cội; giao cảm nhân sinh trong quan hệ đạo lý “ăn quả nhớ kẻ trồng cây” và tình nghĩa bà con, xóm giềng...
Ngày Tết của dân tộc Việt Nam có nhiều những “thuần phong” đáng được duy trì và phát triển như khai bút, khai danh, hái lộc, chúc Tết, du xuân, mừng
thọ...
Tục tiễn Ông Táo về trời
Ông Táo hay Thần Bếp là người mục kích việc làm ăn của mọi nhà. Theo tập tục hàng năm, ông Táo phải thu xếp về trời vào ngày 23 tháng chạp để tâu
bày mọi việc dưới trần thế với Ngọc Hoàng. Ngày ông Táo về trời được coi như ngày đầu tiên của Tết nguyên đán. Sau khi tiễn  đưa ông Táo về trời,
người ta bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, lau chùi đồ cúng ông bà tổ tiên, treo tranh, câu đối và cắm hoa ở những nơi trang trọng để đón Tết.
Bàn thờ tổ tiên
Tết trên bàn thờ tổ tiên của mỗi gia đình, ngoài các thứ bánh trái đều không thể thiếu mâm ngũ quả. Mâm ngũ quả ở miền Bắc thường có nải chuối xanh,
bưởi, cam, quýt, hoặc hồng, quất. Còn ở miền Nam, mâm ngũ quả là dừa xiêm, mãng cầu, đu đủ, xoài xanh, nhành sung... Ngũ quả là lộc của trời, tượng
trưng cho ý niệm khát khao của con người vì sự đầy đủ, sung túc.
Cách sắp xếp bàn thờ, cách định hướng hay việc quyết định thờ cái gì tất cả đều ở tâm hướng thiện. Người Việt Nam mong muốn hướng tới cuộc sống tốt
lành, thịnh vượng và bày tỏ sự thành kính của người sống với người đã khuất. Đó là vẻ đẹp văn hoá thấm đẫm chất nhân văn của con người Việt Nam.
Cành đào, cây mai
Cùng với tranh dân gian, cây cảnh là yếu tố tinh thần cao quý và thanh khiết của người Việt Nam trong những ngày đầu xuân. Miền Bắc có hoa đào, miền
Nam có hoa mai. Cành đào và cây mai tượng trưng cho phước lộc đầu xuân của mọi gia đình Việt Nam. Ngoài cành đào, cây mai, người ta còn “chơi”
thêm cây Quất chi chín vàng mọng đặt ở phòng khách như biểu tượng cho sự sung mãn, may mắn, hạnh phúc.
Lễ trừ tịch (Lễ giao thừa)
Trừ tịch là giờ phút cuối cùng của năm cũ và khởi đầu của năm mới. Người dân Việt Nam theo cổ lệ làm lễ Trừ tịch với ý nghĩa đem bỏ hết những gì xấu
xa trong năm cũ (còn gọi là lễ “khu trừ ma quỷ”) và đón nhận những điều tốt đẹp của năm mới sắp đến. Lễ Trừ tịch cử hành vào lúc giao thừa nên còn
gọi là Lễ Giao thừa. Lễ Giao thừa được cúng ở ngoài trời.
Các cụ ta tin rằng mỗi năm có một ông hành khiển coi việc nhân gian, trong lúc bàn giao công việc vào lúc giao thừa quan quân sẽ không kịp ăn uống gì
nên đặt đồ cúng lễ ngoài trời với lòng thành tiễn đưa người nhà trời cai quản năm cũ và đón người nhà trời xuống hạ giới cai quản năm mới.
“Tống cựu nghênh tân”
Cuối năm quét dọn sạch sẽ nhà cửa, trang trí bàn thờ. Con cháu trong nhà từ giờ phút giao thừa trở đi được nhắc nhở kiêng không được cãi cọ, nghịch
ngợm... anh chị, cha mẹ không quở mắng, tra phạt con em. Ai nấy đều tay bắt mặt mừng, vui vẻ niềm nỡ, chúc nhau những điều tốt lành nhất.
Hái lộc, xông nhà, chúc Tết, mừng tuổi
Ai ai cũng hy vọng một năm mới tài lộc dồi dào, làm ăn thịnh vượng, mạnh khoẻ, thành đạt hơn năm cũ. Nhiều nhà rủ nhau đi hái lộc ở đình, chùa. Gia
chủ tự xông nhà hay dặn trước người “nhẹ vía” mà mình muốn đến xông nhà. Sau giao thừa có tục mừng tuổi Tết.
Trước hết, con cháu mừng tuổi ông bà, cha mẹ. Ông bà cũng mừng tuổi con cháu và họ hàng thân thích, bà con láng giềng. Mọi người chúc nhau bằng
những lời chúc sức khoẻ, phát tài phát lộc. Những người năm cũ gặp rủi ro thì chúc “tai qua nạn khỏi” hay “của đi thay người”, trong hoạ cũng tìm thấy
cái phúc, hướng về sự tốt lành. Kiêng cữ nói tới điều rủi ro hoặc xấu xa.
Khai nghề
Cũng như xa xưa, vào dịp đầu xuân là người có chức tước khai ấn, học trò, sĩ phu khai bút, nhà nông khai canh, người buôn bán mở hàng lấy ngày. Sĩ,
Công, Nông, Thương của dân tộc ta vốn cần cù, ai cũng muốn năm mới vận hành thông, làm ăn suôn sẻ. Ngày nay, sau ngày mùng Một, dù có mãi vui
tết nhưng bà con làm ăn buôn bán ai cũng chọn ngày “Mở hàng” để tiếp tục một năm mới cần cù, chịu thương, chịu khó như bản chất của người Việt
Nam.
                                                                                           
    Ngọc Nữ (theo Phật Tử Việt Nam)
                        LỘC THÁNH ĐẦU XUÂN
                                                                                                                 Hoàng Thị Đáo Tiệp

Sống ở phần đất Mỹ thuộc thủ phủ Sacramento tiểu bang California nầy, tôi may mắn có tới hai xứ đạo thân thương để mình được hoàn
toàn tự do chạy đến khi mình muốn. Đó là xứ đạo Mỹ với nhà thờ Saint John Vianney và xứ đạo Việt Nam với nhà thờ Các Thánh Tử
Đạo Việt Nam.
Nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam thì ở cách xa nhà tôi cũng phải xấp xỉ tám, chín lần hơn so với nhà thờ Saint John Vianney. Tuy
nhiên vấn đề không phải là xa hay gần, mà vì dẫu cũng là nhà thờ Công Giáo nhưng do hoàn cảnh Mỹ - Việt nên mỗi nhà thờ có những
nét khác nhau trong sinh hoạt phụng vụ để đem lợi ích phần xác, phần hồn cho giáo dân. Tôi lại tha thiết muốn hưởng những sự khác
nhau ấy để bồi dưỡng thêm cho việc giữ đạo sống đạo của mình nên xem mình như thể được phúc phận "một ch?n dơi  quê”: khi đến
nhà thờ Mỹ, lúc đi nhà thờ Việt.
Những sự khác nhau ấy, tôi thích nhất là về Thánh Lễ: nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam luôn có Thánh Lễ vào mỗi buổi sáng thứ
Bảy (chớ nhà thờ Saint John Vianney thì không). Nhờ vậy nếu tôi muốn tham dự Thánh Lễ mỗi sáng trong tuần để được nghe lời Chúa
mỗi sáng sớm trong ngày làm lương thực nuôi dưỡng linh hồn mình thì cứ mỗi sáng thứ Bảy tôi chạy đến với nhà thờ Các Thánh Tử Đạo
Việt Nam (còn các buổi sáng khác trong tuần nhà thờ Mỹ vẫn có Thánh Lễ). Nhất là việc nếu tôi muốn giữ 5 ngày thứ Bảy đầu tháng
liên tiếp (phải có xưng tội, rước lễ và ở cùng Đức Mẹ 15 phút suy ngẫm về 15 mầu nhiệm của Kinh Mân Côi với ý đền tạ trái tim Mẹ) để
được Mẹ hứa sẽ ban ơn cứu rỗi thì đấy: chỉ cần mỗi sáng thứ Bảy tôi chạy đến nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam được sớm hơn một
tí so với những sáng thứ Bảy khác. Thêm nữa, nhờ tham dự Thánh Lễ sáng thứ Bảy ở nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam mà tôi học
được một bài học khiêm nhường vô giá! Vì thấy quý bác, quý chị, quý em đơn sơ rất mực nhưng lại thuộc Kinh đến nễ và hát thật quá
hay! Còn tôi có quá nhiều Kinh tôi lớ ngớ chẳng biết, nói chi là thuộc; hát thì quá dỡ!
Thêm một sự khác nhau nữa cũng về Thánh Lễ mà tôi vô cùng yêu thích là ở nhà thờ Saint John Vianney cứ mỗi Thánh Lễ ngày Chúa
Nhật và các dịp lễ trọng: giáo dân lên rước lễ thì được rước không chỉ Mình Thánh mà cả Máu Thánh luôn. Trong khi nhà thờ Các
Thánh Tử Đạo Việt Nam hiếm khi lễ trọng như Đại Lễ Giáng Sinh, Đại Lễ Phục Sinh... mà giáo dân được rước Máu Thánh, huống chi
các Thánh Lễ Chúa Nhật quanh năm (tôi chẳng hiểu tại sao? Vì nếu như ở bên Việt Nam thì có thể do rượu nho nhập về để làm lễ hiếm
quý, khó thể mua cho dù có tiền. Còn ở Mỹ, tôi nghĩ rượu ấy dễ mua. Gì chớ các dịp lễ trọng chỉ cần Cha Xứ bảo một tiếng thôi, tôi tin
sẽ có bao người tình nguyện ủng hộ cho số
rượu và làm thừa tác viên giúp lễ để giáo dân lên rước lễ sẽ được rước luôn Máu Thánh). Cho nên tôi thỉnh thoảng lại "chọn" không tham dự một Thánh Lễ Chúa Nhật nào
đó ở nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam dù mình rất muốn đi, để đi nhà thờ Saint John Vianney cho mình được rước Máu Thánh Chúa. Còn các dịp lễ trọng thì hầu
như tôi đi nhà thờ Saint John Vianney để mình được rước Máu Thánh Chúa. Vì tôi tin khi mình tham dự Bàn Tiệc Thánh Chúa ban, ngoài việc nghe lời Chúa với rước
Mình Thánh vinh hiển của Chúa làm lương thực nuôi dưỡng xác thể tro bụi nặng nề, trì trệ của mình ngày một thanh thoát hơn, thì việc nếu mình được rước thêm Máu
Thánh châu báu tinh truyền của Chúa nữa là mình: được giải trừ mọi độc tố đang ẩn nấp với chực chờ để giết hại linh hồn mình...
Còn có một sự khác nhau nữa tôi yêu thích rất mực là trong việc loan báo tin mừng, trao ban lời Chúa thì hằng năm cứ đến Thánh Lễ ngày Chúa Nhật trước dịp đầu năm
Âm lịch: ở nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam có đặt một cây (phía dưới Bàn Thánh và ngay bên lối đi lên rước lễ) sum sê Lộc Thánh để những ai muốn giữ tập tục cổ
truyền là hái lộc đầu năm thì đã có sẵn Lộc Thánh đấy cho mà hái. Nhà thờ Saint John Vianney dĩ nhiên là chẳng có cây Lộc Thánh (vì Tết của mình, tập tục của mình
chớ đâu phải của Mỹ)! Tôi thì thích hái Lộc Thánh để trong dịp trang trọng đầu năm mình có được lời Chúa dạy và xem đấy là kim chỉ nam cho mình suy ngẫm, chỉnh
đốn cũng như hành động trong suốt cả năm: nên "sống chết" gì tôi cũng phải có mặt trong Thánh Lễ ngày hôm ấy ở nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam.
Và thường thì tôi hái Lộc Thánh không chỉ cho mình, mà hái luôn cho ông xã (vì anh tuy có lên rước lễ nhưng chẳng hái Lộc Thánh bao giờ) với cho các con (vì các con
không có mặt). Mấy năm gần đây tôi chỉ có hái Lộc Thánh cho hai vợ chồng thôi, không hái cho các con nữa (vì thấy phí đi, bởi mình tha thiết mà con thì không! Nên
thay vì mình "xí phần" những Lộc Thánh ấy cho con mà hái về, thôi thì cứ để đấy cho những ai tha thiết nhưng trót lỡ đến muộn, may ra cũng vẫn có phần. Còn ông xã
tuy chẳng tha thiết, tôi vẫn hái cho anh để kết hợp với Lộc Thánh của mình mà "Thuận vợ thuận chồng" và nếu cần thì "rỉ tai" với anh rằng "Năm nay Chúa đã có bảo
trước cho hai vợ chồng già mình là vậy vậy đó..."
Với thường thì tôi hái Lộc Thánh chớ không có lượm Lộc Thánh. Chỉ duy nhất Lộc Thánh năm 2009 là tôi lượm cho mình nhưng vẫn hái cho ông xã. Tôi lượm Lộc
Thánh cho mình bởi lý do như thế nầy...
Chả vì sáng hôm đó (Chúa Nhật 25/1/2009) tức 30 tháng Chạp, Âm lịch) trời lạnh lẽo mù mù ngậm sương! Tôi đến cũng sát giờ cử hành Thánh Lễ mà thấy mấy anh em
lo việc trật tự vẫn còn đứng ở tại cổng nhà thờ: để chỉ lối cho xe lái vào phía còn bãi đậu. Tôi cảm phục quý anh em đã hy sinh thời giờ đến sớm, lại còn đứng ngoài sân
chịu lạnh để hướng dẫn xe cộ vào ra phục vụ cho giáo dân tham dự Thánh Lễ được an tâm. Đồng thời tôi cũng thấy xấu hổ cho vợ chồng mình như thể là đến nhà thờ để
được hưởng nầy hưởng nọ (vì quả thật hôm ấy tôi đến để được hái Lộc Thánh) chớ... "vô tích sự" chẳng có đóng góp công sức chi cho việc Chúa ở nơi đây! Do đó lúc
theo đoàn người lên hái Lộc Thánh, thấy có nhiều Lộc Thánh bị rớt nằm hiu quạnh dưới gốc cây, có Lộc Thánh lăn lóc ra lối đi bị giẵm đạp... tôi nghe lòng nhói đau và
tiếc xót cho cái tình, cái công của bao người góp phần tham gia trong việc làm Lộc Thánh để trao ban mà mình lại chẳng có đóng góp chi hết! Thế là tôi chọn cái Lộc
Thánh lăn ra lối đi bị người người giẵm đạp nhầu nát và dơ bẩn để lượm cho mình. Tôi cũng muốn lượm cho ông xả một Lộc Thánh khác chưa bị giẵm đạp, nhưng nghĩ
tới nghĩ lui sợ nói thật có thể anh không chấp nhận... nên không dám) mới hái một Lộc Thánh cho anh...
Mở cái Lộc Thánh lượm cho mình, tôi được lời Chúa dạy:
"Trong các ân huệ của Thiên Chúa, anh em cứ tha thiết tìm những ơn cao trọng nhất" (1Cr 12, 31).
Ôi! Phải nói là câu nầy lạ lẫm quá đi! Gần như tôi chưa từng được nghe, được biết bao giờ! Thế mới hay việc tôi cảm thấy cái vốn hiểu biết của mình về Kinh Thánh đến
lúc ấy tạm coi như cũng "đủ xài", mà hóa ra chưa!!! "Ơn cao trọng nhất" là ơn nào? Phải chăng là ơn sự sống? Và tôi nghĩ có thể là ơn sự sống, nhưng tôi không dám
chắc! Lại "những ơn cao trọng nhất" thì những ơn nào đây? Tôi nghĩ lập tức đến 3 ơn: tin, cậy, mến nhưng rồi cũng dám chắc! Và nói chung là tôi có nghĩ đến những ơn
nào nữa thì cũng vẫn không dám chắc mình hiểu được đúng lời Chúa dạy trong Lộc Thánh nầy! Mà không dám chắc mình hiểu đúng thì làm sao mình có thể hành cho
đúng được đây?! Tôi hỏi ông xã, anh cũng không giải đáp được thỏa đáng cho tôi hiểu!
Còn Lộc Thánh tôi hái cho anh, mở ra thì ý nghĩa đã chín rõ mười:
"Anh em hãy nhất trí với nhau trong lời ăn tiếng nói và đừng để có sự chia rẽ giữa anh em" (1Cr1, 10). Phải nói không chỉ câu Lộc Thánh nầy dễ hiểu mà còn quá đúng
cho thực trạng "khắc khẩu" của vợ chồng chúng tôi đã cứ làm buồn lòng nhau suốt, còn thêm khó dạy con cái! Và nói chung suốt bao năm qua tôi hái Lộc Thánh thảy
đều được những câu mà ý nghĩa thấy đã rõ và dễ hiểu, thêm cảm nhận là đúng với thực trạng của mình để mình phải kíp lo chấn chỉnh lại. Chỉ có duy nhất một lần nầy
thôi: Lộc Thánh tôi không hái mà lượm cho mình đã bị giẵm đạp nhầu nát và dơ bẩn lại còn thêm chẳng hiểu thế nào cho đúng được cái ý?! Tôi tự an ủi mình: thư thả sẽ
hỏi người nầy người nọ là được hiểu thôi!
Sau Thánh Lễ, chúng tôi đi thẳng ra tiệm làm, chiều về lại thẳng đến nhà anh chị bạn để cả hai gia đình cùng ăn Tết với nhau. Tôi vốn xem anh là bậc thầy Kinh Thánh
cho mình học hỏi nên nhờ anh giải thích giùm Lộc Thánh của mình. Anh nói ngay rằng đấy là "ơn chết lành chết lẹ". Nhưng anh lại bảo không chắc đúng, nên hứa sẽ tìm
hiểu rồi trả lời sau.
Tiệc xong tôi về nhà, lúc mở máy vi tính mừng thay được điện thư của anh. Anh bảo để hiểu đúng và hiểu trọn câu ấy thì tốt nhất là phải tìm đọc trong đoạn Kinh Thánh
có câu ấy. Rồi anh ghi ra đoạn Kinh Thánh đó như sau:
"THỨ BẬC CÁC ĐẶC SỦNG. BÀI CA ĐỨC MẾN"
Trong các ân huệ của Thiên Chúa, anh em cứ tha thiết tìm những ơn cao trọng nhất. Nhưng đây tôi xin chỉ cho anh em con đường trổi vượt hơn cả.
Giả như tôi có nói được các thứ tiếng của loài người và của các thiên thần đi nữa, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng khác gì thanh la phèng phèng, chủm chọe
xoang xoảng. Giả như tôi được ơn nói tiên tri, và được hiểu hết mọi điều bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có được tất cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức
mến, thì tôi cũng chẳng là gì. Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì
cho tôi. Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi
hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả. Đức mến không
bao giờ mất được... Hiện nay đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là đức mến" (1Cr 2 12, 31 và 1 Cr 13, 1-13):
Ôi! Tôi vỡ lẽ: thì ra cả các đoạn tiếp theo ở sau câu Lộc Thánh là tôi đã được biết rồi, với cũng được nhớ nhớ thuộc thuộc nữa! Duy chỉ có chính cái câu Lộc Thánh thì
chắc tôi cũng đã có đọc qua rồi, nhưng lại chẳng có để tâm chi hết!
Và ôi! Đức mến thì quan trọng hàng đầu mà tôi chẳng có để tâm là cuộc đời theo Chúa của mình coi như... hỏng! Nhưng Chúa đâu có muốn mình phải hỏng nên mới
khiến xui sự việc... Bởi vậy ôi là tạ ơn Chúa! Tôi tự dặn lòng phải kíp mà lo tu chỉnh lại đức mến cho mình thôi! Vì càng có suy ngẫm thế nào mới là đức mến tinh tuyền
theo những tiêu chuẩn được dạy trong đoạn Thánh Kinh trên, tôi thấy từ trước đến giờ mình sống đức mến đã chẳng có ra làm sao hết, còn bị vấp vô số lỗi nữa kìa!
Và ôi tôi mừng! Gì chớ với các tiêu chuẩn "không", nhất là việc phải "Không nóng giận" mới là không bị lỗi đức mến thì thấy nhẹ nhàng vậy, nên sẽ dễ thực hiện mà từ
trước đến giờ tôi cứ tập cứ gắng mãi vẫn lúc được lúc không... nhưng nay tôi vụt thấy ra lối giải tuyệt vời thay nhờ bởi Lộc Thánh nầy! Vì chỉ khi nào tôi biết tự hủy cái
tôi của mình (như Lộc Thánh tự rớt xuống nền nhà và lăn lóc ra lối đi cho người người giẵm đạp) là tôi mới sẽ "không nóng giận" với bất kỳ ai làm mình trái ý buồn lòng
thì mình mới sẽ không còn bị lỗi đức mến với ai nữa cả nhất là với chồng con mình "bởi tôi phải cái tật "nóng giận" với chồng con mình về để các việc không tên trong đời
sống gia đình! Cũng do gia đình tôi muốn được ông xã cùng đi lễ sáng Chúa Nhật, sáng thứ Bảy – chớ lễ các ngày thường là khó thể – thì phải gọi, gọi một lần anh không
dận phải nhớ lo gọi nữa! Còn các con thì ba cô gái đã lập gia đình mà mấy năm gần đây mong được con chiều mình đến lễ trọng là Đại Lễ Giáng Sinh cùng vô nhà thờ
tham dự Thánh Lễ mà thấy khó hơn nắng hạn mong mưa nói chi là các Thánh Lễ ngày khác! Bởi vậy cho nên nếu như gặp lúc trong lòng tôi được an bình vui vẻ thì tôi
chỉ có muốn làm sao cho chồng con mình được vui thôi. Nhưng phải những lúc trong tôi bất an, buồn bực là tôi không thể "không nóng giận" với chồng con mình"... Với
một khi tôi biết tự hủy cái tôi của mình để "không nóng giận" thì tất cả các tiêu chuẩn "không" còn lại kia nào là "không tìm tư lợi", "không vênh vang", "không tự đắc"...
sẽ không còn lý do tồn tại để làm cho mình sống bị lỗi đức mến với bất kỳ ai và đặc biệt với Thiên Chúa là Đấng Tạo Dựng mình!
Đại Lễ Đêm Mừng Chúa Giáng Sinh năm nay (thứ năm 24-12-2009) tôi đi lễ ở nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam (nhà thờ Saint John Vianney không có cho rước Máu
Thánh Chúa vì đang dịch cảm cúm nên Đức Giám Mục không cho phép). Tôi cùng chồng và con trai đến sớm để được xem trình diễn Vọng Giáng Sinh lúc 7 giờ ở bên
hội trường với chủ đề: ĐÊM GIAO HÒA v?i d? các tiết mục đặc sắc.Di?n nguy?n   thật cảm động, nhất là cảnh Đức Mẹ Maria và Thánh Cả Giuse không tìm được chỗ
trọ, phải đưa nhau ra ngụ ở hang bò lừa cho Chúa Hài Nhi có nơi Giáng Sinh... Xem xong, lòng đầy thổn thức, chúng tôi bước qua bên nhà thờ để sẵn sàng cho 9 giờ đêm
sẽ là Đại Lễ Mừng Chúa Giáng Sinh.
Ôi! Thật không ngờ giữa lòng nhà thờ rộng lớn (bây giờ đã được công nhận là Giáo Xứ chớ không còn là Cộng Đoàn nhỏ bé nữa) mà chúng tôi rảo bước đến bao dãy
băng ghế hãy còn trống chỗ, nhưng đều được bảo là có người rồi!
Nhớ lại màn trình diễn mình vừa mới xem và hãy còn thổn thức: tôi đau khổ nghĩ là giá như Chúa Hài Nhi cùng Mẹ Thánh Ngài với Thánh Cả Giuse có hiện diện thật trong
một gia đình vào dự Đại Lễ mừng Ngài thì cũng không dễ được nhường cho cái chỗ đâu!
Và tôi vụt nhớ lại việc mình được Lộc Thánh tuyệt vời, tuyệt ích lợi cho mình ấy, là chỉ có do mình tự biết thân biết phận chẳng đóng góp chút công sức nào nên mới
không dám hái, chỉ cần lượm cũng thỏa lòng... mà Chúa còn ban ơn đến vậy thay! Cho nên tôi ước ao giá như những ai tự biết mình có đóng góp quá nhiều công sức cho
nhà Chúa, việc chung nên mới tự cho mình có cái quyền xí phần, giành chỗ... thì cứ thanh thản cho, thanh thản góp luôn đến cả cái chỗ dù chỗ đó có được dành riêng
cho mình nữa đi... ắt là Chúa sẽ còn ban cho ơn đến phải biết: để "tha hồ" mà hưởng. Còn những ai tự biết mình chẳng có đóng góp chút công sức nào mà nếu cũng tự
biết thân biết phận như tôi không dám xí phần dành chỗ chắc chắn vẫn được Chúa ban ơn cho hưởng vậy. Chớ thế nầy thì... đã làm buồn lòng Chúa lại để gương mù
gương xấu thay.
Cũng xin thưa tấm ảnh chụp là Lộc Thánh của ông xã, chớ của tôi vì bị nhầu nát và dơ bẩn nên tôi không có giữ mà đã "nuốt" từng chữ từng lời vào trí vào tim..
                                                                                                                                  .Tác giả Hoàng Thị Đáo Tiệp

                                                                                                                                                                 California 30/12/2009
MÙA XUÂN HY VỌNG

Quê hương tôi
Việt Nam bây giờ tiết trời đang thay đổi
Tháng chạp về dọn bước đón Xuân sang
Hoa Mai nở đẩy lùi cơn giá lạnh
Nắng bình minh vội vã đuổi đông tàn

Tôi ở nơi đây Paris buồn da diết
Sương mù khơi che khuất nẻo Xuân về
Chưa thấy Tết sao lòng mình hết tết
Để ngậm ngùi thương nhớ những xuân xa

Tôi mơ về quê mẹ
Thăm lại nấm mộ cha
Ba ngày Tết hương tàn khói lạnh
Cha chết theo quê hương vừa chết
Từ mùa xuân con bỏ nước ra đi
Từ mùa xuân hàng triệu người dân Việt
Theo mẹ Âu Cơ vượt biên vào biển rộng
Tìm tự do xây dựng lại cơ đồ

”Xuân 75 ” hay là mùa xuân chết
Hơn 30 năm rồi Xuân không có trong tôi
Bởi mơ ước một mùa xuân hy vọng
Xuân Quang Trung hoa đào hoa cúc
Nở bừng lên suốt một dãy sơn hà
Quê hương ơi ! Tôi chắp tay cầu nguyện
Người anh hùng Nguyễn HUỆ quê tôi
Xin ban cho Việt Nam một mùa xuân đoàn tụ
Tay trong tay xoá hết nỗi mong chờ
Nước mắt rơi trong niềm vui vô tận

Ta đã mất Mẹ già
Khuất bóng cha yêu
Nhưng còn đó tuổi trẻ tương lai
Con cháu chúng ta
Hàng hàng lớp lớp
Theo gương người
Hoàng Đế Quang Trung
Đem lại cho quê hương
Một mùa Xuân TỰ DO
Sẽ dành lại cho đời
Tiếng gọi Saigon bất diệt trong tim
Để tôi không còn
Mãi mãi dửng dưng
Chưa thấy Tết mà sao lòng mình hết tết
Mùa xuân này hy vọng đến xuân sau

Tôn Thất Phú Sĩ
Xuân Bính Tuất * 2006