Thoáng đâu đây êm ái tiếng chuông chiều


Mùa thay lá đi giữa rừng hoang dại
Em ngẩn ngơ tìm lại một bóng hình
Anh huyền thoại nên tìm hoài không thấy
Kỷ niệm chập chờn anh có biết không


Con đường đó gieo chi sầu điên đảo
Cơn mê nào chếch choáng tận trời sao
Em lầm lủi từng bước đi rất nhẹ
Nghe mơ hồ sương lạnh chạnh hồn đau


Chợt tiếng kêu trên cành cây xa tít
Con chim non lạc bạn khóc gọi đàn
Tia nắng sớm len vào từng kẻ lá
Em mủi lòng đời đầy dẫy trái ngang


Nhiều suy nghĩ tâm tư giao động mạnh
Đời hoang mang trong những ngõ đường cùng
Trời trong sáng sao lòng em tăm tối
Bến bờ nào thuyền mãi mãi lênh đênh


Em đi tới sao con  đường cứ ngược
Em đi tìm hạnh phúc thấy khổ đau
Thèm yên tĩnh nhưng tâm thần ray rức
Câu hỏi này ai giãi nghĩa cho nhau


Chiếc lá vàng nhẹ rơi trên tóc ngắn
Nghe êm đềm tiếng Mẹ gọi thương yêu
Hạnh phúc trong tay sao ta không nắm giữ
Thoáng đâu đây êm ái tiếng chuông chiều


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris 13 Nov. 2005
Tiếng nói của người Việt còn thao thức với quê hương
Chủ Trương:
Tòa Soạn: 678-770-1497
Đọc và quảng bá
báo Hồn Nước!
Cung Chúc Tân Xuân
Tạp Chí

Hồn Nước, tờ báo của tri thức
Được phổ biến đến Độc Giả qua mọi miền đất nước:
Hoa Kỳ - Pháp - Úc - Canada - Việt Nam …
Quảng cáo trên tạp chí Hồn Nước
Thương hiệu của bạn khắp nơi đều biết
Email: tapchiHonNoc.com
Or:     hiepnguyen930@yahoo.com
Cell:   678-770-1497
Xướng :
Vì Nàng Ðấy Thôi !  

Bán sinh phong cốt lăng tằng thậm ,
Nhất phiến u hoài chỉ vị khanh  *

Nửa đời sương gió ngang tàng
Tấm thân chỉ lụy vì nàng đấy thôi ! **
Anh hùng lừng lẫy một thời .
Hạng vương chết bởi nụ cười Ngu Cơ
.....
Giữa trời Từ Hải trơ trơ ,
Thúy Kiều vừa khóc bất ngờ Từ lăn  !
Nào ai Hào Kiệt ,Thi Nhân  !
Ải người đẹp khó một lần vượt qua **

Tại sao chẳng giống người ta ,
Mắt không dao sắc thế mà đứt tay  .
Long Tuyền, kiếm báu đặt bày ,
Chưa bằng sợi tóc em bay trước mành .

Ngàn trang sách ,vạn lời kinh ,
Chẳng bao giờ vắng bóng hình giai nhân ,
Nếu như qua ngõ phù vân,
Một lần dẫu chỉ một lần cũng cam .

Của trời đâu có thể tham ,
Răng ngà vừa hé nắng làm thành mưa .
Ngang tàng sương gió thấm chưa ?
Tấm thân chỉ lụy khi vừa biết yêu .

Nhớ xưa Phạm Lãi mái chèo ,
Quay mình phủi sạch, mang theo một nàng .
Tây Thi ôi thiếp, ôi chàng  !
Mây xanh là áo ,mộng vàng là thơ  !

Dạo chơi khắp cả Ngũ Hồ ,
Đê Vương phỏng có bao giờ hơn ngươi  ?
Cái anh Đỗ mục Chi ơi  !
Lụy vì nàng hỏi còn đòi gì anh ?
Bởi đâu nghiêng nước nghiêng thành  ?
Chỉ nghiêng riêng một thân mình đã sao ?

Rượu say liệu có kẻ nào  ?
Chỉ mong được dịp trôi vào mắt em ?
Ta say vỗ chén hỏi thêm :
Nếu không tình ái đâu thèm thi ca  ?

Hà Thượng Nhân

* Thơ Đỗ mục Chi tức Tiểu Đồ
**Anh hùng nan quá mỹ nhân quan
huệ thu họa :
“Không sương gió, chẳng ngang tàng
Mà ta cũng lụy vì nàng đấy thôi” *
Bùi Ngọc Tô

Là Nàng Ðấy Thôi

huệ thu

Rượu say nửa chén tàng tàng
Người xưa nếu đẹp là nàng đấy thôi
Ai xưa lùng lẫy một thời
Anh hùng Hạng Võ - nụ cười Ngu Cơ


Từ Hải chết đứng trơ trơ
Kiều vừa tới khóc không ngờ chàng lăn!

Ấy ơi ! Những bậc tao nhân
Cửa giai nhân đã một lần bước qua


Dẫu cho đế bá là ta
Cũng không khác kẻ nghèo hèn trắng tay
Trăm ngàn yến tiệc còn bày
Cũng thua tà áo em bay bên mành


Ngàn vàng thua một lời kinh
Viết câu ca tụng bóng hình giai nhân
Trăm năm trong cõi phù vân
Công danh cửa ngõ những vần trân cam

Nhìn sắc đẹp động lòng tham
Là trời đang nắng bỗng làm gió mưa ?
Người ơi người đã biết chưa?
Ðắm say là lúc chợt vừa chớm yêu

Ngũ Hồ chỉ một tay chèo
Rong chơi giờ lại còn đeo thêm nàng
Lại còn thiếp thiếp chàng chàng
Trăng trong gió mát nắng vàng là thơ

Cần gì phải dạo Ngũ Hồ !
Sống sao đừng có bao giờ hổ ngươi ?
Nghĩ câu tài sắc kia ơi !
Giai nhân tài tử còn đòi chi anh

Nếu không nghiêng nước nghiêng thành
Chỉ nghiêng có một thân mình thì sao ?
Thi nhân nào ? Những kẻ nào ?
Rượu say lại chẳng muốn vào mắt em ?


Ngàn muôn chén rượu còn thêm...
Ðã ham mỹ nữ lại thèm thi ca
Thơ là Hoàng Hậu trên thềm thi ca?


Bích thiền viện chủ ngang tàng

Yêu thơ,mà chẳng lụy chàng nào thôi (*)

Cũng gây sóng gió một thời

Cũng từng đóng góp nụ cười nữa cơ

Trường văn trận bút trơ trơ

Bánh xe quá khứ bây giờ thôi lăn

Với tim của một thi nhân

Trải lòng ra với thế trần vượt qua

Với thơ và với riêng ta

Từng trang trong tứ thơ và tầm tay...

Những dòng những chữ phơi bày

Nhẹ nhàng như khói sương bay qua mành

Sắc không như những lời kinh

Chuyển trong thơ cả những tình thế nhân

Mây bay trên đỉnh phù vân

Cõi thơ tan tác ngàn lần đành cam

Gửi lòng lộng ý thơ tham

Đem vào năm tháng tuôn ngàn giọt mưa

Cho dù người đọc hay chưa

Thuyền thơ em cũng chở vừa thương yêu

Nhẹ bay giải yếm mái chèo

Trên dòng nước biếc buông neo đợi chàng

Sóng thời gian nhuộm tóc chàng

Hình như từng sợi tóc vàng với thơ

Vương trên vạn nẻo sông hồ

Phất phơ trong gió hững hờ trêu ngươi

Khách yêu thơ ! hỡi người ơi !

Dòng thơ đắm những thuyền đời đó anh

Nàng thơ nhan sắc khuynh thành

Yêu thơ nào chỉ riêng mình em sao?

Thơ như một chén rươu đào

Xin mời anh một chén nào... cùng em

Rồi cho hỏi một lời thêm:

Thơ là ...Hoàng Hậu trên thềm thi ca ?

                     Ngọc Bích
Sầu Khúc Biệt Ly

Tiếng thở dài sao quá não nùng
Lăn tròn vách đá dội không trung
Nghe như diễm ước tào khang vọng
Thiêu ngút trong nhau lửa bão bùng

Nửa cuộc đời này thiếu vắng em
Bao ngày trăn trở vẫn chưa quen
Tình yêu tựa nhánh hoàng mai rộ
Ngóng buổi Xuân sang nở đoá hiền

Chưa tiễn sao đành nói biệt ly
Nghe ta vừa mất tuổi xuân thì
Mai này biết có lần tao ngộ
Giở lại trang hồng mượt cánh thi

Thoáng đó... phi cơ chuyển bánh rồi
Đường trần cô lẻ bước mình tôi
Sầu mang cõi vắng chừng rơi lệ
Trải xuống mưa khuya bạc kín đồi

Vntvnd
Đêm trăng nhớ anh


Trăng soi vằng vặc dáng kiêu sa
Cài bên song cửa giải lụa ngà
Ánh lung linh chập chùng in bóng
Phảng phất hương đêm dấu tình qua

Em nhuộm thơ giữa dòng lệ sương
Mây pha tình nhớ buốt đêm trường
Gió thì thầm lòng em bão tố
Sóng vỗ rì rào khúc thê lương

Em chẻ trăng vàng tìm bóng anh
Em nung nhung nhớ chảy bên mành
Niềm thương khắc khoải như bừng lửa
Đốt nát tim em mảnh tình xanh

Em gom tro nhớ ủ hồn đau
Viết bài thơ mong đẫm lệ sầu
Nhấp đắng môi mềm chén tình lỡ
Say cõi hương vần, mộng tìm nhau …
PTMC

Tiểu Vũ Vi
je t'aime
Lara Fabian
TÌNH HẬN HUYỀN TRÂN

Vầng trăng rèm gấm ánh tơ vàng
Chiêm Quốc Đồ Bàn lệ chứa chan
Chua xót vấn vương hồn đất mẹ
Buồn đau lưu luyến chén quan san
Thương nàng Công Chúa duyên tan tác
Tiếc phận hồng nhan kiếp lỡ làng
Má phấn giang sơn vai gánh vác
Hai châu Ô Lý, biết chăng chàng!

Tiểu Vũ Vi
Gởi Nắng Về Em

Anh gởi về em chút nắng vàng
Của mùa xuân mới chợt vừa sang
Hãy giữ sưởi lòng khi giá lạnh
Những lần anh không kịp về ngang

Anh gởi cho em chút nắng hồng
Để em hong ấm những buồn trông
Có những tháng ngày ta xa cách
Nắng của yêu thương nắng mặn nồng

Anh gởi về em chút nắng mơ
Nắng tự tình trên những bài thơ
Ngủ đi em giữa vùng hoa nắng
Nắng dấu yêu nắng của đợi chờ

Anh gởi cho em chút nắng tình
Nắng nồng nàn trên dáng em xinh
Lung linh trong gió mùa xuân mới
Nắng của anh nắng của chúng mình

Khiếu Long


Xuân ngỏ băng nhân


Xuân đã về trên nẻo cố hương
Lấm tấm cành non điểm nẻo đường
Chiều nay gác trọ hồn lữ thứ
Lãng đãn trông trời_mây viễn phương


Biết đến xuân này đã mấy xuân
Chửa nói lời yêu vẫn ngại ngần
Hồn đương ngỏ ý trao tình ý
Đem tình lơi lả gởi băng nhân

Xuân điểm lên đời muôn sắc hoa
Vóc dáng đài trang điểm lụa là
Son điểm môi người tô hận cũ
U sầu phủ lợt nét kiêu sa

Gió chớ về ngang buốt giọt sầu
Cõi lòng lạnh giá buốt thâm sâu
Mấy mùa xuân nữa người hai tám
Hoa cỏ cài tang khóc trên đầu

Xuân đến nhà ai pháo rượu nồng
Tôi về nhặt nắng cuối ven sông
Đốt vàng rót tủi đầy theo tuổi
Hoá kiếp sầu tôi giữa mênh mông

HVLY
Sài Gòn
14/01/06