Lời nguyền ghê rợn
          ở giếng nước có vàng.

            Có một anh chàng mơ mộng trong làng đã đi ra giếng vào đêm trăng sáng
và sau đêm đấy anh hóa điên, rồi qua đời đầy bí ẩn.
Làng tôi, một làng thuộc huyện Đông Anh, ngoại thành Hà Nội, nằm cạnh con sông
Đuống thơ mộng. Một làng quê bình dị nhưng đã bị khuấy động bởi chuyện kho báu
người Tàu để lại và lời nguyền của những giếng đá...
Tìm vàng dưới đáy giếng
Tháng 10/1945, quân đội của Tưởng Giới Thạch sang nước ta. Quân Tưởng trải binh
tại nhiều làng quê. Làng tôi cũng trở thành doanh trại của những tên "giặc lùn".
Theo các cụ trong làng kể lại, để có nước sinh hoạt, họ đào và xây những giếng khơi, kè đá, nước rất trong. Cũng vì nắm chắc phong
thuỷ nên giếng của họ luôn đầy ắp nước và trong mát đến bất ngờ. Cả làng có 5 giếng đá được xây dựng rất giống nhau. Giếng cao hơn
mặt đất chừng 1,2m, bên ngoài trát xi -măng, bên trong kè đá đều tăm tắp.
Từ thành giếng trở xuống có những bậc thang sắt để đi xuống dưới. Cụ Ngô Du, một người cao tuổi trong làng nói rằng: "Người ta xây
những giếng nước ấy cũng bí mật lắm. Ngày ấy, tôi còn trai trẻ, chỉ loáng thoáng nghe rằng người ta đào giếng để giữ của".
Lịch sử còn ghi lại, quân đội Tưởng ngày ấy là một đạo quân sang nước ta, trong làng, những nhà giàu như nhà cụ Chánh, ông Bá
Nghìn đều phải cống vàng cho chúng, rồi các làng lân cận đều bị vơ vét sạch trơn.
Một đêm đen mịt mùng, quân đội này rút đi cùng với vài cô thanh nữ. Bởi vậy chuyện kho báu chôn cất sau khi họ rút đi được khiến
người dân bán tín, bán nghi. Có người còn cho rằng, những cô gái ấy không đi theo quân Tưởng mà được gửi làm thần giữ của tại
những kho báu bí mật được chôn cất.
Cứ ngấm ngầm, không ai nói ra, nhưng ai cũng biết chuyện giếng đá ấy có lời nguyền. Tôi nghe ông nội nói lại, vào những đêm trăng
sáng, người nào đi gánh nước từ giếng đá thấy được nước rút cạn, nhìn thấy đáy sẽ lấy được vàng bạc. Tôi cũng như nhiều người nghe
chỉ để biết thôi, chẳng nghĩ gì đến cơ duyên mình có được kho báu. Nhưng trong làng có một anh chàng lãng mạn, hay tin vào những
chuyện huyền bí, anh vẫn âm thầm ra giếng gánh nước vào những đêm trăng.
Rồi anh chàng lãng mạn bảo với mọi người rằng anh thấy được giếng cạn và đã gặp nữ thần canh của dưới giếng đá. Ai cũng biết đó là
chuyện anh tự tưởng tượng ra. Nhưng anh chàng cứ đi kể mãi câu chuyện đó như người tâm thần. Và rồi, anh mắc bệnh thật.
Bác sĩ nói đó là một dạng của bệnh hoang tưởng. Mắc bệnh sau 3 năm thì anh này bỏ ăn, ốm liên miên rồi qua đời. Những ai trước đây
có theo anh chàng "lãng mạn" đi gánh nước nơi giếng đá được một phen tá hoả. Theo năm tháng, người ta lấp hết giếng để lấn chiếm,
lấy đất xây nhà. Và câu chuyện gánh nước đêm trăng tìm vàng nơi đáy giếng đá dần đi vào quên lãng.

Truy tìm kho báu

Nhiều người vẫn tin rằng có một kho báu được chôn ở sống đất cuối 2 xóm đầu làng. Các cụ cao tuổi hay truyền lại cho con cháu rằng,
sống đất của một làng là rất linh thiêng. Nếu chôn giấu của cải tại sống đất thì không bao giờ bị mất vì nó biến đổi khôn lường. Sống đất
ấy chạy qua ba gia đình họ Ngô của làng tôi. Vậy nên, nhiều năm ba gia đình này cứ ngấm ngầm đào bới tìm kho báu.
Chẳng biết họ có tìm được mảnh vàng nào không nhưng chuyện đào bới khắp vườn, trong nhà là có thật. Người thì đào bí mật trong
nhà nhờ vào sự chỉ dẫn của mấy thầy địa lý. Nhà thì mượn cớ đóng gạch để đào đất tìm vàng. Nhà còn lại thì lấy lý do đào ao thả cá.
Tất cả cứ quay cuồng trong một cơn khát tìm kho báu.
Đầu những năm 80 của thế kỷ trước, gia đình ông Bé (một trong ba nhà đó) khiến cả làng chú ý. Từ già đến trẻ đều kháo nhau một câu
chuyện, chắc nhà ông ấy đào được vàng. Không phải tự nhiên mà tin đồn lan ra khắp làng. Bởi ngày ấy nhà ông thuộc diện nghèo nhất
làng.
Ngôi nhà ba gian bố mẹ để lại xập xệ, ngồi trong nhà ngửa cổ nhìn thấy trời xuyên qua mái ngói. Cái bếp để đun cũng chỉ che chắn bởi
bốn bức vách trát bùn, lợp rạ. Gạo ăn không đủ, bữa nay lo bữa sau. Vậy mà, bỗng dưng ông Bé có tiền xây móng nhà to nhất làng.
Người làng gọi đó là "móng nhà thế kỷ". Không biết ông bỏ ra bao nhiêu tiền để làm cái móng nhà vĩ đại ấy. Nó cao gần 2m, gần chạm
mái bếp nhà hàng xóm. ông Bé tuyên bố chuẩn bị làm nhà to.
Như để khẳng định công việc xây nhà sắp diễn ra, ông mua tiếp đá, sỏi và cát vàng đổ thành một dãy cao. ông không nói cho ai biết
việc làm móng mua nguyên vật liệu hết bao nhiêu tiền nên người làng mặc sức suy đoán. Người thì bảo mất hơn triệu đồng, người thì
bảo vài triệu đồng. Thời ấy, ở quê tôi nhà nào có vài chục ngàn đồng trong nhà là giàu lắm rồi. Bởi thế, ai cũng tin là ông Bé đã đào
được vàng.
Bẵng đi vài năm, chẳng thấy ông xây nhà. Cái móng nhà thế kỷ
cứ nằm chềnh ềnh như thách thức. Ai hỏi ông cũng chỉ khề khà
rồi nói giọng kể cả: "Tôi chưa thích làm. Đá, sỏi cứ đổ đấy cho
tụi trẻ nó đến nhặt bắn súng cao su chơi". Mấy năm gần đây,
khi đất đai có giá, sẵn có mảnh đất rộng nhất làng, ông Bé "cắt"
một miếng đất xây cái nhà 3 tầng to. Cái móng nhà vẫn cứ để
đấy, chẳng phá đi, cũng chẳng xây nhà. Còn câu chuyện tìm
được vàng hay không của gia đình ông cũng chẳng mấy người
nhắc lại. Có chăng, thi thoảng các cụ cao tuổi thích ôn chuyện
cũ vui vẻ kể lại với nhau.
Nhà bà Thành cũng trên sống đất ấy, sau vài năm đóng gạch
rồi chẳng thấy đào bới gì nữa. Còn nhà bà Tô thì đào ao
nhưng có thả được con cá nào đâu. Nhưng có điều cả hai nhà
đều chấm dứt sự tìm kiếm sau vài năm xới tung từng góc sân,
khoảnh vườn. Nhưng những gì xảy đến với hai nhà này cứ thấy
giống nhau.
Nhà bà Thành có cô con gái nhiều tuổi mãi chẳng lấy được
chồng. Đến khi quá lứa nhỡ thì đành vơ vội một ông tính khí
hơi man mát về làm chồng. Hai vợ chồng ở trên sống đất cũ, mười ngày có đến chín ngày rưỡi đánh chửi nhau. Rồi có thầy địa lý phán
phải làm nhà ra mảnh đất gần ao thì mới yên ấm. Cũng lạ, từ khoảng 5-7 năm đổi nhà, không ở chung với mẹ đẻ nữa thì vợ chồng cô
hết cãi nhau, anh chồng không lang thang nữa mà biết tu chí làm ăn.
Trái lại, nhà bà Nhự, đất tổ tiên để lại chỉ có vậy nên phải thuỷ chung với nếp nhà cũ. Nhà có hai con trai đều sinh ra tật trộm cắp vào
tù, ra tội. Cả hai đều bỏ nhà đi biệt tích chẳng quan tâm đến mẹ già. Cuối cuộc đời, bà vẫn phải chịu cảnh sống cô đơn, không nơi
nương tựa trong ngôi nhà tồi tàn của mấy chục năm trước.
Tôi không tin lắm vào chuyện linh thiêng của sống đất. Nhưng tôi tin, tham vọng không điểm dừng của con người tất sẽ nảy sinh những
bất hạnh...
Lời nguyền ghê rợn ở giếng nước có vàng, Tin tức trong ngày, trăng sáng,giếng làng,đất,hoang tưởng,qua đời
Giếng đá như thế này ngày nay người ta đã lấp.
Tòa Soạn: 678-770-1497
Đọc và quảng bá
báo Hồn Nước!

Hồn Nước, tờ báo của tri thức. Được phổ biến đến Độc Giả qua mọi miền đất nước: Hoa Kỳ - Pháp - Úc - Canada - Việt Nam …
Quảng cáo trên tạp chí Hồn Nước, thương hiệu của bạn khắp nơi đều biết
Email: tapchiHonNoc@gmail.com - Or: hiepnguyen930@yahoo.com
                                                                                                     
       Cell:   678-770-1497
Chủ Trương:
Tạp Chí
Tiếng nói của người Việt còn thao thức với quê hương