Dáng người lịch sự tử tế, phong độ đĩnh đạc đường hoàng, cử chỉ rất đàn ông, xã giao lịch duyệt nên thoạt nhìn hắn là em mê liền. Đúng là một cú
sét ái tình! Ai có thể ngờ hắn là thằng Sở Khanh. Hắn thừa biết em là trùm buôn nước mắm chợ Bắc Qua, tiền nhiều như rác. Hắn còn biết em giỏi
tiếng Anh, tiếng Pháp từ bé. Thế nhưng hắn rất cao tay, giả tảng phớt lờ. Ngồi cạnh em, hắn lẩm bẩm hát bài Xan-ta-lu-xia bằng tiếng Anh "I love
you madly...”, câu hát làm em mê lịm đi, ngây ngất bởi chàng trai trong mộng. Thực tình nửa chữ tiếng Anh hắn cũng không biết. Chỉ sau đó ba
tuần chúng em vội vàng làm đám cưới.Thùy râu đưa em ra Đồ Sơn tắm biển, lên Yên Tử thắp nhang lễ Phật. Lần đầu tiên, sau bao năm bon chen
vất vả, em có được tuần trăng mật ngọt ngào hạnh phúc.
Hắn tôn thờ em như nữ thần sắc đẹp. Hắn giở đủ ngón làm tình khiến em chỉ còn biết ứa lệ vì sung sướng. Em hân hoan dự định sẽ mua một ngôi
nhà khang trang ở phố yên tĩnh, sắm sửa đồ đạc để hai mẹ con về sống với Thùy râu. Bất chợt công an ập đến khám xét hai xưởng làm nước mắm
của em. Sau này em mới biết đó là do sự dàn dựng của Thùy râu. Tòa án kết tội em sản xuất hàng giả và bắt giam em vào Hỏa Lò Hà Nội.
Bé Ái Vinh phải để lại cho Sếnh Tàu chăm nuôi.
Những ngày đầu Thùy râu thăm nuôi em tận tình chu đáo. Hắn tỷ tê hỏi em chỗ cất giấu tiền, vàng và những ai còn nợ tiền hàng hoặc vay lãi. Sau
đó, hắn cuỗm một mẻ sạch sành sanh rồi biến mất tăm hơi. Ngẫm mà cay đắng cho cái thân em. Lần bị lừa trước là vì không chịu cưới hỏi, đăng
ký kết hôn. Lần này kẻ lừa đảo lại giăng bẫy bằng việc tổ chức đăng ký và cưới xin linh đình ầm ĩ để em mất cảnh giác. Lần lừa sau tiền của mất
nhiều, nhưng tình lại không đau như lần trước...
Hết hạn bốn năm ngồi tù, em và Sếnh Tàu mất thêm nửa năm săn lùng Thùy râu mà không tìm ra tung tích. Tiền mất sạch, tình cũng mất. Em căm
thù tất cả những ai khác giới, tìm đủ mọi cách để hạ nhục họ...
Em cắt tóc ngắn như đàn ông, mặc bò cả cây, kính râm gọng to đi xe máy hiệu Zawa phân khối lớn, bắt đầu cuộc sống giang hồ. Vì vậy, giới giang
hồ đồn thổi tiếng tăm, gọi em là Linh trọc hay Linh bít. Để giải sầu, em nuôi một cô bé nhà lành xinh đẹp nhất phố Hàng Đào để đêm đêm thủ thỉ
chuyện trò, quên đi thù hận, sự độc ác ban ngày.
Em cùng Sếnh Tàu thành lập một đội nữ binh hai mươi đứa, dạy cho chúng võ thuật. Dưới sự chỉ huy của em, đội nữ binh ra oai sấm sét đánh bạt
lũ đàn ông trùm lưu manh ở các chợ nội ngoại thành. Tất cả dân "mõi”, cướp giật, lừa đảo, buôn đồ rởm ở chợ đều phải thuần phục chúng em. Cứ
mỗi chợ em cắt cử một đội trưởng là đàn bà. Chỉ từ cấp bậc tổ trưởng, nhóm trưởng trở xuống em mới chấp nhận cắt cử đàn ông. Đứa nào phạm
tội không trung thành hay gian lận, nếu là đàn ông em xử phạt nặng gấp đôi đàn bà.
Hàng ngày các tổ trưởng nộp tiền và sổ sách cho đội trưởng kiểm tra. Em cho phép đội trưởng tùy quyền phân phối lại cho "lính” và "sĩ quan” hai
phần ba số tiền kiếm được. Một phần ba em giao lại cho Sếnh Tàu giữ, cho vào két sắt giấu biệt để phòng thân. Hàng ngày em gửi Ái Vinh vào
trường bán trú tốt nhất thành phố rồi phóng xe máy đi các chợ kiểm tra và giao việc cho từng nhóm trưởng. Sau một thời gian, lực lượng đủ mạnh,
em mở thêm một đội nữ binh giỏi võ thuật chuyên đi đòi nợ thuê, giao cho Sếnh Tàu phụ trách. Đội này hoạt động tích cực và thu về những món
lợi kếch sù tới mức nằm mơ cũng chưa nghĩ đến. Phong trào đánh đề, chơi họ càng phát triển, số khách thuê đòi nợ càng đông. Tùy theo mức độ
phức tạp của sự việc và thế lực của con nợ, chúng em sẽ thu của khổ chủ từ hai mươi phần trăm đến một nửa. Đội nữ binh đòi nợ nhờ thế phát
triển rất nhanh. Sếnh Tàu phải chia ra năm tiểu đội, bốn hoạt động ở bốn quận nội thành, một ở vùng ven đô. Cứ thế, tụi em sống nhởn nhơ ngoài
vòng pháp luật một thời gian dài, ăn sung mặc sướng giữa lúc cả nước đói dài sau chiến tranh. Năm 1986, khi Nhà nước bắt đầu cải cách, mở cửa,
sản xuất kinh doanh tương đối tự do hơn, em nhớ lại nghề cũ, bàn với Sếnh Tàu mở thêm hai xưởng nước mắm, xin giấy phép và đăng ký kinh
doanh đàng hoàng. Phụ trách kỹ thuật mỗi xưởng đều là kỹ sư công nghệ thực phẩm có tài ở trường đại học hay viện nghiên cứu. Giá chất xám ở
ta rẻ lắm. Anh là nhà văn hẳn biết câu "văn chương hạ giới rẻ như bèo” của cụ Tản Đà. Em ra nước ngoài lại càng thấm thía cái chất xám ở xứ
mình rẻ nhất hành tinh nàỵ Bọn em thuê họ, trả lương tháng chỉ bằng tiền cho một thằng đệ tử uống bia một tuần mà họ mắt cứ sáng ra. Hăng máu
làm ăn, em còn mở bốn lò gạch ở quê ngoại Thường Tín. Đó vừa là nơi sản xuất kiếm tiền vừa là nơi trú quân tạm thời cho bọn đàn em mỗi khi có
chiến dịch càn chợ của công an.
Đội quân ngầm của em vì thế lên tới con số hàng trăm, lan cả sang mấy tỉnh gần Hà Nội.
Người ta tôn xưng em là "bà chúa chợ” thay cho tên gọi Linh trọc hay Linh bít cũ. Em say sưa trong việc kiếm tiền và hành hạ, sỉ nhục bọn đàn
ông dưới quyền mỗi khi chúng phạm tội, dù là rất nhỏ. Mặc dù vậy, vết thương lòng vẫn ngày ngày gặm nhấm trái tim cô đơn. Em đã thay ba lần
"vợ”, toàn là con gái nhà lành, xinh đẹp. Nhưng không đứa nào chịu ở với em quá một năm.
Duy chỉ có Loan, cô bé thứ tư là em ưng ý nhất. Nghe kể tới đây chắc anh nghĩ em là con đàn bà bệnh họan, đồng tính luyến ái phải không?
...Chưa hẳn là thế đâu, anh ạ! Ai đã trải qua kiếp tù ở xứ ta những năm ấy mới hiểu hết sự quái dị của cõi người.
Mấy năm em ngồi tù ngoài đời còn đói nhăn nữa là những kẻ mang áo số. Với kiếp đi tù thời đó chỉ trừ có bọ hung và nước điếu là không ăn,
không uống mà thôi. Thói đời càng đói ăn thì sự cướp đọat, hành hạ lẫn nhau càng khủng khiếp. Để có miếng ăn ngon, đám tù "đại ca” trong trại tù
nữ chúng em ban ngày rất hung dữ, còn ban đêm lại mềm yếu đến kỳ lạ, thèm được chiều chuộng vuốt ve như một nhu cầu tất yếu để xả hơi, để
được làm đàn bà tự do như ngoài xã hội.
Vậy nên mỗi nữ tù ”đại ca” đều chọn cho mình một "anh chồng” thường là tù nhân trẻ đẹp nhất buồng giam. Ra khỏi tù là họ quên ngay cảm giác
ấy, đi tìm người đàn ông thực sư.. Em cũng từng là nữ tù "đại ca”, cũng có cô gái trẻ đẹp bên mình hầu hạ nhưng em gọi khác là "vợ yêu”, bởi em
thù hận bọn đàn ông.
Hễ nhìn thấy đàn ông là em liên tưởng đến thằng hiệu trưởng mõ làng hay Tâm hoặc Thùy râu mà buồn nôn, đâu còn muốn động chạm da thịt khác
giới nữa, hở anh!
Ra tù, thói quen của nữ tù "đại ca” em không sao bỏ được là vì như thế. Loan chỉ hơn Ái Vinh, con gái em sáu tuổi. Nó là con búp bê để em cưng
chiều, là người tình cùng giới để an ủi em lúc mềm yếu, cô đơn sau mỗi ngày tung hoành độc ác trả thù đời, phải đóng vai cứng rắn như một tướng
cướp đàn ông chính hiệu.
Em cũng nhồi nhét vào trong đầu Loan sự thù hận đàn ông. Em luôn canh chừng nó và nổi cơn ghen với bất cứ thằng đàn ông nào đứng gần Loan.
Nhưng đàn bà mãi vẫn cứ là đàn bà và Loan cũng đâu phải là em.
Sau hai năm đằm thắm với em, Loan bắt đầu xiêu lòng trước những lời tán tỉnh của Nhật béo Hải Phòng. Hai đứa bỏ trốn em, chạy vào Saigon.
Vắng Loan có mấy ngày mà em như điên như dạị Em tung người đi khắp nơi lùng kiếm, treo thưởng rất hậu cho đứa nào tìm thấy hai đứa.
Được tin báo Loan đang ở đường Phan Đình Phùng, quận Phú Nhuận, Saigon, em lập tức bay vào, đến tận giường ngủ dựng hai đứa dậy.
Nhật béo nhác thấy em van lạy như tế sao, trông rất hèn hạ... Em túm tóc Loan, chỉ vào Nhật béo đang quỳ mọp dưới đất rít lên: "Mày thấy chưa,
bọn đàn ông đều hèn hạ, đốn mạt như nhau cả thôi. Không đứa nào yêu mày thủy chung đến chết, sẵn sàng xả thân vì mày như Linh trọc này đâu.
Về đi thôi, về... về... Tao lạy mày. Tao van mày. Trời ơi là trời!...”Loan buồn bã ủ rũ chia tay với Nhật béo, theo em ra Hà Nộị Nhìn vào mắt nó,
em hiểu mùi khoái lạc của đàn ông thật sự đã ngấm vào từng làn da thớ thịt nó, em sớm muộn gì cũng sẽ mất nó. Dẫu sao còn nước còn tát, em lôi
nó ra Hà Nội cưng chiều nó đủ thứ để nó nguôi lòng. Có lần một con nợ bị "lính” của em bốc hết cả tài sản trong nhà, hắn thuê người trả thù bằng
cách đánh vào chỗ mềm yếu của em, tạt a xít vào Loan. Sau vụ đó, em phải đã bỏ ra mấy ngàn đô, sai người đưa nó sang tận Băng-cốc sửa lại sắc
đẹp. Nhưng kể từ cái đêm đầu tiên ở Sài gòn ra, nó nằm bên em chỉ thở dài thườn thượt, vuốt ve hời hợt, chuyện trò nhạt thếch. Em ứa nước mắt
vì thất vọng, buồn chán. Nỗi đau vì sợ có thể mất Loan khiến em càng thêm thù hận đàn ông.
Anh là người chân chỉ hạt bột, không thể hiểu nổi cái ngông của bậc hảo hán trong giới giang hồ như em đâụ Ngông đấy, nhưng lại vừa tàn ác, vừa
nghĩa hiệp và cái điều cốt lõi là làm "đại ca” phải có thực tài, hết lòng vì kẻ dưới.
Nó khác với lũ quan chức ngu dốt, lừa lọc, nịnh bợ, đểu cáng vừa leo lên ghế quyền chức, có tiền rồi chơi ngông như lũ trọc phú, rởm đời nhiều
lắm, anh ạ!...
Trở lại chuyện tình cảm giữa em và Loan, một hôm đi chợ về em thấy trên bàn có lá thư tuyệt mệnh, không thấy Loan đâu. Em hoảng hốt, xộc
ngay vào nhà tắm, phát hiện thấy nó nằm sõng sượt trên sàn, máu chảy lênh láng, nhiều chỗ khô đen bám vào gạch men. Em ôm chầm lấy Loan
lay gọi. Không một tiếng trả lời. Áp tai vào ngực em thấy tim nó gần như ngừng đập. Lấy một sợi tóc giơ trước hai lỗ mũi nó, chỉ thấy hơi động
đậy. Còn nước còn tát, em vội hô hoán mọi người đưa nó đi cấp cứu. Cả đêm em không sao chợp mắt.Rất may, hôm sau bọn lâu la đến báo Loan
đã được cứu sống, nhưng còn rất yếu vì mất nhiều máụ Em vùng ngay dậy, bổ nhào vào bệnh viện, ở lỳ trong đó với Loan, không thiết làm bất cứ
việc gì khác. Đứa nào mò vào bệnh viện tìm em trao đổi công việc chỉ tổ nghe em chửi và ăn tát. Em tìm mọi cách an ủi động viên Loan. Em hứa
sẽ giải phóng cho Loan và tìm cho nó một tấm chồng tử tế, chu cấp cho hai đứa đủ sống đến hết đời.
Loan nhìn em mỉm cười gượng gạọ Nụ cười và ánh mắt nó mách bảo em rằng nó vẫn rất tin những lời em hứa, chỉ trừ có việc tìm bạn đời nó sẽ
phải tìm lấy. Một tuần sống trong bệnh viện với Loan là quãng thời gian ngắn ngủi, hiếm hoi để em trở lại sự dịu dàng thiên bẩm của người mẹ,
người chi.. Em nâng niu giấc ngủ của nó, dỗ dành nó ăn uống, tắm rửa và thay đồ cho nó... .
Cám ơn anh đã chịu ngồi nghe em tâm sự về quãng đời ô nhục, tội lỗị Liệu còn đủ thời gian và cơ hội cho người đàn bà như em làm lại cuộc đời,
tìm lại tình yêu không hở anh?
Liệu còn có ai trên đời này tin và yêu em thật sự, không phải vì bây giờ em có đô, có vàng, làm bà chủ lớn, một tỷ phú cô đơn giữa cõi đời trần
trụi?.
Em thèm khát một tình yêu đích thực mà cũng ghê sợ những thằng đàn ông hau háu ngóng đợi két bạc của mình mở khóa. Lúc này đây, ngồi bên
anh, trong tim em ngập ứ nỗi xót xa, tủi hận vì đợi chờ, lại có cả niềm hạnh phúc lâng lâng xao xuyến của chính sự đợi chờ! Liệu như thế có mâu
thuẫn không, có trái khoáy và vô vọng không, hở anh?...
10.
Đêm đã chìm sâu, tĩnh mịch và chợn rợn khiến con người càng thấy bé bỏng, đơn côi giữa vũ trụ không cùng, bí hiểm. Tôi nghe mỗi lời nàng nói
ruột gan thắt lại để rồi trào lên ánh mắt niềm thương cảm. Cho đến hết đời tôi cũng không thể cắt nghĩa nổi trạng thái tâm hồn mình lúc ấy. Một thứ
tình cảm lạ lùng cứ sôi lên trong mạch máu, chạy giần giật khắp thớ thịt, làn da. Nó ngây ngất một thứ men ngọt đắng mà nồng nàn đến từng hơi
thở. Thây kệ cho bà chủ khách sạn mấy hôm nay dở chứng, phát ghen vì tình cảm quyến luyến giữa tôi với nàng. Bà ta có là gì với tôi đâu mà ngạị
Tôi không chỉ thương nàng. Tận thẳm sâu con tim mách bảo rằng tôi đã yêu nàng.
Tôi ôm chặt Mỹ Linh vào lòng, lau nước mắt cho nàng, vuốt ve lên mái tóc. Người tôi nóng ran, rưng rưng mi mắt... Nàng day nhẹ cằm vào ngực
áo tôi, đôi bờ vai nàng rung lên. Tôi luồn tay qua lưng đỡ nàng nằm xuống đi văng, gối đầu lên đùi mình. Nàng ngoan ngoãn khép hờ đôi mắt để tôi
lấy khăn thấm nhẹ vào hai bên tóc mai ướt đẫm mồ hôi và nước mắt. Môi nàng run run, mấp máy không nói thành lời, nhưng tôi hiểu nỗi đau trong
nàng đang dịu lại. Cặp mắt đen từ từ mở to, đau đáu nhìn vào mắt tôi. Đôi bầu vú dưới lớp váy ngủ mỏng tang, không coóc xê che đậy phập phồng
khiến cả bầu trời đen thẫm ngoài hiên cũng phập phềnh như muốn rách vỡ. Tôi bảo Mỹ Linh ngủ đi một lát, nhưng nàng khẽ lắc đầụ Nàng bảo:
- Em muốn tận hưởng sự vuốt ve của anh. Đã hơn hai chục năm rồi em chưa nhận được sự vuốt ve êm dịu từ bàn tay đàn ông đích thực. Kiếp
người sao lại có đận cay đắng đến vậỵ Đến con mèo, con chó cũng thèm khát sự vuốt ve, vậy mà...
- Tại em cứ tự làm khổ mình. Em nuôi mãi mối thù hận giới đàn ông làm gì. Ở đời không thiếu những người đàn ông thủy chung, nhân hậu và cũng
chẳng thiếu những người đàn bà lẳng lơ hay nanh nọc, tàn nhẫn. Cuộc sống nó vốn vậy mà em.
- Cái thời mà đời cho em cơ hội kiếm tìm đã qua lâu rồị Em đã nhận được quá nhiều sự bội bạc, lọc lừa, đểu cáng. - Mỗi kiếp người là chuỗi dài
những bi ki.ch. Lạ thay, thế mà ta cứ phải dấn thân, phải yêu và phải sống đến tận cùng số phận, em ạ!.
- Hãy cứ lấy đời em ra mà bóc tách, luận giải. Em đã dẫm qua mọi ngang trái, lao vào cuộc đời này bằng tất cả lòng đam mê, sự dâng hiến. Nhưng
sao cuộc đời cứ tàn nhẫn gạt phứt em ra ngoàị Em đang có nhiều tiền, rất nhiều tiền, nhưng càng có nhiều tiền em càng rùng mình ghê sợ đám đàn
ông bu quanh mình chỉ vì két bạc. Lúc còn trinh tiết họ lừa mình để cướp lấy tiết trinh; khi son trẻ và sung sức họ dẫm lên sự cần cù, cúc cung tận
tụy của mình để phè phỡn và thăng tiến; nay sắp tàn tạ họ lại vẫn thề thốt yêu đương để được mở két hơn là mở khóa quần...
Lần này về nước, em đã nhận khối cuộc điện thoại của những kẻ đang có chức có quyền gọi đến gợi ý xa gần, tán tỉnh, nịnh bợ em. Cả cái lão
chồng khốn nạn ngày xưa, nay là chồng hờ của bà chủ khách sạn Hoàng Long kia cũng cứ trơ cái mặt thớt, gọi điện săn đón làm em tởm lợm.
Đám đông đàn ông đê tiện ấy, họ có cách mạng hay đổi mới đầu óc gì đâu ngoài sự đê tiện và lòng ích kỷ. Miệng lưỡi đứa nào cũng toàn lời hay ý
đẹp, nào hoài bão và lý tưởng..., nào đổi mới tư duy..., còn ruột thì bốc mùi...
Nàng nói say sưa không dứt, muốn trút hết nỗi lòng vào tôi để giãi bày, để khuây khỏạ Tôi lặng nghe nàng, cảm thông và chia sẻ...
- Em ghét đời, hận đời nhưng em đâu có trốn được nợ đời.
- Tôi nóị - Không, em không trốn chạy mà luôn giàn mặt với đời để giành giật. Lúc này đây đối diện với anh, chút đàn bà còn lại trong em đang nổi
loạn, đòi giành giật tình yêu...Tôi cúi xuống âu yếm nâng cằm Mỹ Linh, ấn ngón tay cái mình lên vành môi, ngăn nàng đừng nói nữa. Cả hai cùng
im lặng nhìn sâu vào mắt nhau. Gương mặt đẹp như ngọc của nàng phảng phấp bóng mây quá khứ buồn đau, thù hận và tội lỗi.
Đôi bầu vú nàng cuộn lên từng đợt sóng khát khao, chờ đợi tình yêu bấy lâu dằn lòng, ghìm nén trong uất lặng, cô đơn. Nó làm tôi chóng mặt, hai
tai ù điếc, mắt cay xè, khắp người run lên như gặp cơn sốt rét ác tính. Nàng vươn tay choàng lấy cổ tôi ưỡn cong người, chờ đợi một nụ hôn, còn
tôi thì luống cuống, đần độn đến thảm hại. Trong tôi lúc này có hai thằng người tranh cãi, giành giật. Cái thằng người bằng xương thịt cứ muốn đè
nàng xuống, hôn như mưa lên mắt, lên môi và rồi xé toang tất cả những gì che đậy của hai đứa để thân xác hòa quyện vào trong nhau, đi đến tận
cùng của sự yêu.
Cái bóng của tôi, cái thằng người vô hình mà quyền pháp vô biên đã làm môi tôi cứng đơ như khúc gỗ. Cái miệng to như hàm cá mập đầy râu quai
nón của bóng người vô hình kia không ngớt lải nhải, nói cho tôi nghe những điều răn dạy về đạo lý gia đình, về nghĩa vụ làm chồng, làm cha và kết
tội tôi là kẻ ngoại tình đểu cáng...
Mỹ Linh vẫn chờ đợi, mệt mỏi, chán chường. Nàng buông tay ngã xuống lòng tôi, đuôi mắt nhòe ướt và thở dài. Tôi cũng thở dài, tay run run vuốt
má và lau đuôi mắt cho nàng. Lát sau nàng chủ động và quyết liết nắm lấy tay tôi đưa dần xuống vùng ngực, vùng bụng, bắp đùi... Mắt nàng nhắm
nghiền lại, miệng lí nhí van vỉ:
- Anh hãy vuốt ve khắp người em một thoáng thôi, như Diệu Loan ngày xưa ve vuốt cho em ấy. Anh coi em như con mèo, con chó, thèm khát bàn
tay âu yếm cũng được, nhưng xin đừng chối bỏ!...
Chao ôi! Mỹ Linh của tôi nói chi những lời chua chát. Tôi không sao đành lòng, bàn tay như có ma ám lúc đầu chỉ lướt nhẹ bên ngoài rồi sau luồn
vào sâu dưới váy ngủ, mơn man xoa bóp từng vùng da thịt nóng hổi của nàng đang căng mọng bởi sự va chạm âm - dương, đực - cái...
Thế rồi tôi bỗng giật mình rút vội bàn tay ra ngoài, ngồi đờ đẫn hồi lâu và cầm tay nàng hỏi:- Em vẫn nói mình thù hận hết thảy giới đàn ông, sao
lúc này chính em lại mâu thuẫn với mình?
- Điều này chỉ có trời biết, anh ạ! Sao anh ít kể cho em nghe về gia đình, hãy nói thật em nghe, anh với chị ở nhà thế nào?. Có cái gì đó trong anh
như mách bảo em rằng anh là con người không hạnh phúc.
- Không... không có gì. - Tôi gượng gạo đáp, muốn bộc bạch hết với nàng mà sao cứ nghèn nghẹn.
- Con người anh là cả một mớ rối rắm, mâu thuẫn. Mọi cái thật của đời anh đang bị giấu nhẹm, còn cái phô ra bên ngoài là do anh cố gồng mình
lên để thiên hạ nhìn vào bảo đó là hạnh phúc. Những ngày qua em vẫn để tâm quan sát, dò đoán về anh.
- Em đã quan sát được những gì, nói đi, Mỹ Linh - Tôi nôn nóng hỏi.
Nàng choàng dậy hôn thật nhanh vào má tôi, mỉm cười ý nhị rồi từ từ nằm xuống. Tôi như bị điện giật, choáng người và lặng đi. Bốn mắt chúng tôi
nhìn nhau bồn chồn cảm giác muốn cùng được sẻ chiạ Lại vẫn tiếng thạch thùng chạy trên tường nhà, ném lưỡi vào đêm đơn côi và lạnh lẽọ Không
gian bốn bề tĩnh lặng, gió ngừng thổi và màn đêm căng ra, đặc quánh một màu mực.
Tôi sực nhớ tình cảnh vợ chồng lâu nay chung một mái nhà mà gặp nhau lạnh như hai tảng băng. Điều này với tôi chẳng còn quan trọng, tôi đã
chai lì. Cô ấy muốn đi đâu thì đi, làm gì thì làm, miễn là kín đáo, đừng để bên ngoài thấy tôi là kẻ đang bị cắm sừng, gia đình vẫn êm ấm. Nhưng cái
kim trong bọc lâu ngày cũng phải thòi ra.
Hôm trước, nàng chỉ cần đưa tôi hộp son đắt tiền và mấy thứ dùng cho đàn bà trang điểm, nhờ gửi tặng cô ấy, thấy tôi lúng túng, ngập ngừng,
nàng đã nhìn xoáy vào tôi xét đoán. Mà quả thực, mấy thứ đó vẫn đang nằm trơ trong ngăn kéo bàn viết của tôi ở nhà. Phụ nữ có những nhậy cảm
riêng về hạnh phúc gia đình. Cái khó xử là nàng đang nói toạc ra vào lúc tôi bị hút hồn vào mê cung tình ái bên người đẹp và nàng thì đau khổ đến
tận cùng số phận, cần sự sẻ chia của tôi. Nàng làm tôi hoang mang do dư....
Thế rồi bàn tay vô hồn, đờ đẫn của tôi lại như có ma lực xui khiến lần tìm những vùng da thịt để vuốt ve, mơn trớn.- Đấy, anh cứ chiều em một
chút như thế có lẽ sẽ tốt hơn cho cả hai đứa mình. Lời nàng thầm thĩ theo nhịp sóng phập phồng của đôi bầu vú.
- Nào, em nói tiếp đi, đã cảm nhận được gì về cái tổ ấm của anh? - Tôi gạn hỏi dù tai ù đặc, lòng chẳng muốn nghẹ
- Có lẽ đã từng một thời anh chị thật sự có hạnh phúc. Cái thời ấy qua rồi, nhưng cả hai, nhất là anh đang tự làm khổ mình.
- Chưa chắc sự việc đã đến nông nỗi ấy đâu, em ạ!
- Anh vẫn tự dối mình, gạt em, bảo thủ lắm! Em cầu xin anh sự ve vuốt bởi em thèm khát nó, cũng bởi xót thương anh.
- Vậy ra em chỉ coi anh như những kẻ đáng thương trong đám giang hồ mà những ngày qua em ban phát tiền như người làm phúc!
- Không... Em với anh là hai kẻ cùng cảnh ngộ, không khát tiền, chỉ khát tình yêu. Cái đáng thương của anh ở chỗ em khát thì em cầu xin anh và
sẵn sàng dâng hiến phần đàn bà còn lại trong em, dù chỉ một lần rồi xa nhau cũng được; còn anh thì sao, anh khát, nhưng anh lại cố dằn lòng, chối
bỏ cái sự muốn của mình. Thật kỳ lạ, thế hệ của anh trong nước, cả ngàn người đều như đúc cùng một khuôn, chẳng ai dám sống thật, chỉ làm nô
lệ cho một mớ thuyết giáo mơ hồ, lởm khởm. Có thể cả anh và chị ấy đều đang nén chịu, đóng kịch với mình, với đời cũng nên.
- Trời ơi! Sao chỉ có ít ngày bên nhau mà em rành rõ vậỵ Đừng nói nữa, Mỹ Linh, anh xin em đừng nói nữạ
- Không... Chẳng thà em chưa nói ra, cứ để mặc cho anh tự phán xét nó đi một nhẽ. Nhưng em đã nói tuột ra hết cả rồi thì sẽ không chịu buông
tha, đồng lõa với thói cam chịu của anh. Đừng... đừng mơn man lên người em nữa. Em muốn được hơn thế. Hãy lột bỏ mọi thứ ra, cùng em đi đến
tận cùng của sự yêụ Một lần và chỉ một lần thôi!...
Nàng vùng dậy vít chặt vai tôi kéo xuống giường. Tôi, một thằng đàn ông lúc đó thảng thốt như bị "cưỡng dâm”.
Nàng ép chặt bộ ngực nóng hổi vào người tôi, lần tìm làn môi của tôi để trút lên nụ hôn sâu đằm đến nghẹt thở. Tôi khuất phục, mê lịm đi vì sung
sướng. Hai lưỡi đá vào nhau ngọt ngào vị ngọt của tình yêu đã mất trong cả hai thân xác đơn côi giữa cõi đời bạc bẽo.
Chúng tôi điên dại, lăn lộn trên giường, hôn mà như cắn vào bất cứ chỗ nào của nhau.
Những bàn tay cuồng nhiệt lần tìm vùng da thịt nhậy cảm của nhau để ve vuốt, gợi tình. Lạch đào nguyên của nàng trào nước ra háng khiến bàn
tay mê lọan của tôi nhòe ướt...
Khi tôi và nàng cùng ngồi dậy, toan cởi quần áo thì tôi chợt thấy như có ánh mắt nào đang nhòm qua khe cửa khép hờ chưa kịp đóng từ lúc tôi vào
phòng.
Còn ai nữa ngoài bà chủ khách sạn khát tình như khát nước, khi chiều tối cứ xoắn lấy tôi gợi gần gợi xa, đánh mắt đưa tình.
Bà làm việc này chỉ theo thói quen rình mò của một thời đã xa, cả xã hội rình mò lẫn nhau miếng ăn, cái đụ mà thôi. Về chuyện này, bà chẳng có gì
giằng buộc hay bắt tội được một nhân viên bảo vệ trong thời mở cửa, nhưng sự xuất hiện của bà lúc này làm tôi khựng lại mọi khao khát đam mê
Tôi không sợ cái nhìn của bà, chỉ chợt nghĩ đến các con, đến những bài vị, hoành phi, câu đối của nhà thờ tổ, trong đại gia tộc nề nếp gia phong
xưa nay của mình và cả lời thuyết giáo nhăng cuội của mấy ông râu xồm, đầu hói!...
Bà chủ đã lảng đi như một bóng ma sao tôi thấy nguội lạnh trong lòng, chỉ kịp mấp máy đôi môi nói lời xin lỗi nàng rồi lao ra cửa phòng như bị ma
đuổi...
Sáng dậy, tôi ôm chặt từng đứa con trước giờ chúng đi học rồi nằm vật xuống giường, cố quên đi những gì vừa xảy ra trong đêm, cố chợp mắt
thêm vài giờ nữạ Nhưng tôi càng cố bao nhiêu thì hình ảnh Mỹ Linh càng ám ảnh, dằn vặt tôi bấy nhiêu.
Mỹ Linh ơi! Em bạo liệt đòi hỏi được dâng hiến, còn tôi thì hèn nhát chạy trốn sự ham muốn khát khao tình yêu của em hay đang chạy trốn chính
mình? Không... Tôi cũng muốn ở lại cùng em, không phải vì bản năng của giống đực, mà thật lòng yêu em, bởi cảnh ngộ tôi lúc này nào có hơn gì
em ngày xưạ Tôi thèm khát được cùng em một lần dù chỉ một lần thôi, nhưng tôi không thể. Dớ dẩn, thật dớ dẩn! Tôi đã liều lĩnh mơn trớn da thịt
em, đùa rỡn với thằng đàn ông trong tôi rồi tôi lại hoảng sợ thằng đàn ông ấy sẽ vượt rào ngoại tình, làm khổ các con mình, vi phạm mớ giáo lý
mốc meo hở giời!...
Có tiếng chuông điện thoại reo, nhưng tôi chẳng buồn nhấc máy.
Nó vẫn reo, reo mãi kiên trì và bướng bỉnh làm tôi chợt nghĩ đến nàng, lòng thêm bối rối. Tay tôi run run cầm máy, giọng ngập ngừng đứt hơi từng
tiếng:
- A lô!... Tôi nghe... nghe... đây...
- Em... Mỹ Linh đây mà. Anh mệt lắm phải không? Em cũng vậy. Ta tạm quên chuyện đêm qua, ngủ nữa đi anh nhé!
- Anh muốn ngủ mà không được.
- Cứ đếm đến 100 là sẽ ngủ ngon, đừng uống thuốc hại người lắm, anh ạ!
- Em có buồn, có giận anh không?
- Ngủ đi, nghe em ngủ đi sẽ nguôi ngoai mọi chuyện...
- Em vẫn chưa trả lờị
- Buồn thì có, nhưng giận thì không, chỉ thương anh, thương cho số phận của hai đứa mình.
- Em cũng ngủ đi cho lại sức, còn nhiều việc phải làm trước ngày em về Pháp.
- Vâng... Hôn anh... Cám ơn anh vì tất cả!
./.
Tạp Chí
Tiếng nói của người Việt còn thao thức với quê hương
Ngoại
Tình
Tuổi
50
P-4
Chủ Trương