đê tiện, hèn hạ như hắn! Mấy hôm sau, đợi lúc em hồi sức ra chợ kiếm sống, hắn ngồi bên giường bệnh kể hết chuyện xảy ra với bố em, vờ sụt
sùi ân hận và yêu cầu được cưới em làm vợ, sau khi đã tự tay lục hồ sơ của trường, tảy xóa giấy khai sinh và học bạ của em chữa tuổi thành
18.
Ông cụ quá uất ức, bột phát đau tim chết ngay trên giường, không kịp trăn trối với em nửa lờị Trong vòng hai tháng trời, em mất cả cha lẫn
mẹ, tấm thân bị dày vò ô nhục. Đưa người cha ra nghĩa địa, em thề sẽ trả thù tên hiệu trưởng đê tiện ấy... (Tôi bồi hồi xúc động, rót chén trà
sen mang theo trên xe để cho nàng tạm ngừng kể, hồi tâm tĩnh trí.)
... Nghề phe phẩy của em ngoài chợ va chạm với đủ loại người. Em thường xuyên cãi lộn, thậm chí phải đánh nhau với kẻ khác bất kể đàn ông
hay đàn bà.
Sức vóc em mảnh mai không dễ gì thắng cuộc. Vũ khí duy nhất của em là sự chua ngoa, đanh đá đến bặm trợn, liều lĩnh. Cùng nghề phe phảy
của em ở chợ Hàng Bè có Sếnh Tàụ Nó hơn em một tuổi, nhưng rất to con. Bố Sếnh Tàu là người Sơn Đông - Trung Quốc rất giỏi võ thuật.
Trước khi lưu lạc sang VN, ông đã từng đi khắp miền Giang Nam - Trung Quốc làm nghề mãi võ, bán thuốc cao kiếm sống. Sếnh Tàu được
bố dạy võ từ năm lên bảy. Là con gái, một mình nó có thể xơi tái năm người đàn ông lực lưỡng. Nếu vào thế đứng ở góc tường hay gốc cây cổ
thụ, tay cầm một dây thắt lưng da, mười thằng đàn ông cầm gậy, cầm dao cũng không dám tới gần. Thằng nào liều lĩnh xông vào không rách
môi cũng què cẳng. Em mê nhất là cú đá "phi thiên cước” của Sếnh Tàu.
Chính mắt em đã chứng kiến nó tung người lên đá trúng giữa mặt thằng hàng xóm bất hiếu đang chửi đánh mẹ, nã tiền đi đánh bạc. Tên hàng
xóm mặt mày thâm tím, sưng vù như bị ong đốt hàng tháng trời vẫn chưa khỏi.
Sếnh Tàu rất thân với em. Hai đứa như hai chị em ruột chia sẻ ngọt bùi.
Trong làm ăn nó có võ, em có mẹo, hai đứa thành một cặp bài trùng lý tưởng. Từ hôm biết em bỏ học, bố mẹ chết hết, thân bị làm nhục, nó
cứ lồng lên sùng sục, đòi đi đánh thằng hiệu trưởng một trận nên thân giữa buổi chào cờ thứ hai đông đủ học sinh. Em cố can Sếnh Tàụ Em
muốn đợi đến sau giỗ đầu bố mẹ, học xong võ thuật sẽ tự mình hỏi tội thằng chó đẻ...Và từ hôm đó, em mang đồ đạc, quần áo đến ăn ngủ tại
nhà Sếnh Tàu ở ngõ Phất Lộc để chuyên tâm học võ. Hàng tháng em chỉ ghé qua nhà vào ngày rằm, mồng một thắp hương cho hai cụ...
Lòng khao khát được trả thù khiến em say mê học võ, luyện tập khí công bền bỉ đêm ngày. Bố con Sếnh Tàu không hề e ngại, hết lòng truyền
cho em những miếng võ bí truyền. Sau một năm em đã thành đạt. Em thuần thục ngón đá "phi thiên cước” không thua gì Sếnh Tàu. Gót và
mắt cá chân em được luyện tới mức dùi sắt nung đỏ có thể gí vào cháy xèo xèo, mặt vẫn tỉnh bơ hút thuốc. Trực diện với đối phương, mũi
chân em như lưỡi rìu thép của tiều phu đốn củi, có thể phạt bay quai hàm của kẻ địch. Những khi em đảo một vòng nện gót chân vào gáy của
đối phương thì chẳng khác gì búa tạ mười cân giáng xuống, kẻ dính đòn không gãy cổ thì cũng mang tật suốt đời.
Bước nhảy của em gọn nhẹ và biến hóa khôn lường. Sau lần tỷ thí, kiểm tra công lực và võ thuật với bố con Sếnh Tàu, em thầm nhủ lòng đã
đến ngày trả thù thằng mõ làng, quân chó đểu mạo danh trí thức.
Đêm ấy là hạ tuần tháng tám âm li.ch. Trời tối trăng và oi bức. Em chủ động đón đường lão hiệu trưởng, giả bộ ngoan ngoãn tuân theo số
phận, thuận tình làm vợ hắn, rủ hắn đạp xe đèo em lên bãi mía ở bờ sông làng Chèm, ngoại ô thành phố. Khi em và hắn vào sâu trong bãi mía
um tùm, em bấm đèn pin, cởi hết quần áo, bảo hắn quỳ xuống, úp mặt lên cái của mình thè lưỡi liếm. Bây giờ xem phim con heo, thiên hạ mới
coi đó là trò khoái lạc, chứ thật sự lúc đó em cho đó là trò hạ nhục khủng khiếp nhất nên chỉ thấy hả hê vì được trả thù.
Ở nhà quê, các bà chửi nhau thường hay rủa đối phương liếm nọ, mút kia mà. Hắn tưởng bở, toan làm nốt cái động tác cuối cùng của giống
đực. Bấy giờ em mới thúc mạnh đầu gối vào mặt hắn, chống nạnh cười khanh khách, tay lăm lăm cầm con dao nhọn sắc, gầm lên: "Đủ rồi
thằng đĩ đực! Thằng mõ làng đê tiện! Bà gọi mày đến đây để hỏi tội, để trả món nợ nghìn đời chứ đâu phải cho mày đú đởn hả con! Bà sẽ cắt
cái của nợ của mày về làm gỏi”.
Hắn lắp bắp van lạy em như tế sao, mặt xám ngoét. Em điên tiết, nhảy lên đá một cú như trời giáng giữa mặt, làm hắn rống lên như bị chọc tiết
rồi đổ vật xuống đất. Bao nhiêu căm thù dồn nén khiến em lồng nên dữ dằn như cọp mất mồi, đấm đá túi bụi lên mặt hắn. Chỉ một lúc sau
người hắn mềm như sợi bún, mặt méo mó biến dạng đến thảm hại, hơi thở thoi thóp. Em đã có chủ định bêu xấu thằng lưu manh mạo danh trí
thức.
Bao nhiêu quần áo của hắn, em đặt lên bè chuối, thả xuống sông Hồng cho nước cuốn đi, không quên cài thêm mảnh giấy vào cúc áo, thông
báo địa chỉ, chức vụ, tên tuổi, tội trạng của hắn. Còn thân thể bầm dập, trần như nhộng của hắn, em trói nghiến lại, lật ngửa, đội lên đầu hắn
cái silíp của mình, cổ quàng vào chiếc cóc sê và viết lên mặt hắn bằng mực Tàu mấy chữ "sự trả thù của đàn bà”.
Chiếc xe đạp của hắn thời đó là của quý hiếm, em lấy đá ghè nát... Sau chuyện đó hắn phải rời trường cũ, lánh về quê làm hiệu trưởng một
trường cấp hai.
Thế là bỗng nhiên hắn thành tấm gương sáng, tình nguyện đem ánh sáng văn hóa của đảng tới vùng nông thôn hẻo lánh. Cuộc đời sao cứ như
tấn trò hề cười ra nước mắt! Em làm nhục hắn đến mức ấy, ngỡ hắn phải nhục đến đâm đầu xuống sông mà chết thì hắn lại được tâng bốc lên
thành nhà giáo gương mẫu...
7.
Tôi ngồi trên xe, chết lặng đi vì câu chuyện về tuổi thơ dữ dội của nàng. Phải chăng vì cuộc đời xô đẩy nàng từ chốn cao sang vào kiếp sống
giang hồ nên nàng vừa sành chơi mai thế lại vừa quen biết những khuôn mặt dữ dằn mà tôi đã thấy ở khách sạn Hoàng Long? Tuổi thơ tôi cũng
nhiều cơ cực, nhưng không thấm tháp gì so với nàng. Tôi phải vừa đi học vừa kéo xe bò chở than quả bàng, đi giao cho các hộ dân trong nội
đô để phụ giúp mẹ nuôi tám đứa em thơ. Bây giờ, trong cảnh huống trớ trêu, tôi đang dính dáng đến ba người đàn bà, họ khiến tôi có cảm giác
như cuộc đời này là một mớ rối bòng bong, đảo lộn tất cả. Nàng như thế đã đi một nhẽ, còn bà chủ khách sạn thì sao?.
Bà gốc người xứ Thanh, bố dỡ đó mẹ xó chùa, chỉ nhờ chút nhan sắc, khéo chài mồi ông sếp bự mà bỗng từ chị văn thư đánh máy quèn nhẩy
lên thành bà chủ đài các giữa đô thành hoa lệ thời mở cửa.
Vợ tôi ư?. Cô ấy xưa đâu có đến nỗi nào, cũng gia đình nề nếp, bằng cấp đại học hẳn hoi, bỗng nhiên đổ đốn, bồ bịch lăng nhăng. Tôi ly thân
nhưng không muốn phá vỡ tổ ấm gia đình, sợ các con bơ vơ, họ mạc phiền trách... Ô tô đưa chúng tôi về đến khách sạn đã mười giờ đêm.
Trời không mưa, nhưng nhiều sương mù nên hơi lạnh, làm Mỹ Linh húng hắng ho khan suốt dọc đường từ Phủ Lý đến Hà Nội. Tôi dắt tay
nàng xuống xe, dìu vào ghế phô tơi trong khách sạn.
- Chị Linh! Chị không nhận ra em sao?.
- Ôi Diệu Loan! Em đợi chị lâu chưa?. Từ hôm về, chị mong em đỏ mắt mà em cứ biến đi đâu ấỵ Em là đáng đánh đòn lắm!
- Chào bác Linh đi con! - Loan dắt tay một bé gái lại gần, bé khoanh tay lễ phép chào Mỹ Linh.
- Lại đây với bác nào con gái - Mỹ Linh bồng cháu nhỏ lên đùi, âu yếm vuốt từng sợi tóc - Con tên là gì? Mấy tuổi rồi?. Thơm má bác mấy cái
thật kêu vào nào!..
- Con tên là Thúy Quỳnh, con lên bảy tuổi ạ!
Mỹ Linh thôm chùn chụt vào má nó. Đứa bé cứ quấn lấy nàng, hai bác cháu ôm nhau cười khúc khích. Chợt nàng thảng thốt kêu lên:
- Trời ơi! Sao mặt con trầy xước thế này?. Tay chân con tôi sao thô ráp, nhăn nheo làm vẩy. Nàng quay sang Diệu Loan nghiêm sắc mặt hỏi:
- Loan! Em với Nhật béo sống ra sao?. Thằng khốn nạn ấy đã làm gì em phải không?
- Chúng em bỏ nhau lâu rồị
- Em nói lại, bỏ nhau... ly hôn... hay nó ruồng bỏ, lừa gạt em?
- Từ ngày chị đi Pháp, bao nhiêu tiền vàng chị cho chúng em nó nướng hết vào xóc đĩa, thuốc phiện, đĩ bợm. Tiền hết là tình hết. Nó bỏ rơi hai
mẹ con em chạy theo con mẹ bán phở đầu Cửa Nam hơn nó 9 tuổi, mập ú như thùng tô nô. Nhưng khốn nạn nhất là thỉnh thoảng nó mò về
dày vò em suốt đêm rồi sáng ra có gì cuỗm sạch. Em uất quá, viết đơn ra tòa ly dị.. Nó lánh mặt không đến nên tòa xử cho em ly hôn vắng
mặt chồng, có đầy đủ nhân chứng ở khu phố.
- Đồ chó má! Chị sẽ lột da nó!
Mỹ Linh nghiến răng ken két, tia mắt đỏ vằn, quắc lên dữ tợn.
- Đừng. Em van chi.. Em xin chi.. Quên nó đi chị ạ! Tại em hết cả. Tại em không nghe chị từ đầụ Tôi cảm thấy sự có mặt của mình là thừa và
hơi chướng nên xin phép cáo luị Mỹ Linh choàng dậy, níu tôi ngồi xuống ghế:
- Anh cứ tự nhiên ngồi đây với chúng em. Diệu Loan như em gái ruột của em. Chúng mình đều là người trong nhà, anh đừng ngại.
Tôi lúng túng ngồi lại trên ghế nghe hai chị em tâm sự và quan sát Diệu Loan. Nàng chừng 30 tuổi, đẹp mê hồn dù trang điểm sơ sài. Nàng
mặc bộ váy rộng bằng vải trắng mềm, có những mảng hoa văn sẫm màu kiểu Ả Rập. Cặp đùi thon dài thoáng gợn những đường gân xanh chìm
dưới làn da trắng nhợt, dấu hiệu của sự ốm yếu. Gương mặt trái xoan, sống mũi cao và thẳng, mắt buồn rượi... tạo nên vẻ dịu dàng pha chút
nhẫn nhục... Mỹ Linh ôm chặt cháu Thúy Quỳnh hôn lên cổ, lên má, lên tóc nó, mắt nàng ngấn lệ... Nàng mở ví lấy xấp tiền đô dúi vào tay
Diệu Loan:
- Em cầm tiền về sắm sửa, bồi bổ cho hai mẹ con. Lúc nào rỗi chị sẽ đến thăm. Dù đời em, đời chị có khốn nạn đến đâu cũng phải chăm sóc
cho bé Quỳnh. Thiếu gì em cứ bảo chị...
- Chị đã biết tin gì về Sếnh Tàu chưa?.
- Từ hôm về nước, gặp ai chị cũng hỏi thăm về nó mà chẳng người nào cho chị biết tin chính xác. Họ chỉ trả lời qua loa, Sếnh Tàu vẫn khỏe,
hình như đang về Trung Quốc thăm quệ
- Chị ấy chết rồị
- Sao, Sếnh Tàu chết rồi?. - Mỹ Linh kêu lên thảng thốt.
- Chị ấy đòi nợ cho một khổ chủ. Phía bị đòi nợ lại thuê bọn Dũng quỷ bảo vệ... Hai bên kịch chiến. Chị ấy bị Dũng quỷ rút súng bắn ba phát
vào ngực, đưa đến bệnh viện thì tắt thở. Từ ngày chị Sếnh Tàu chết, quân tướng ngày xưa của hai chị tan tác và rách lắm. Mấy thằng mạt
hạng, ngày xưa vẫn thường hay bị chị xử phạt nặng, giờ nấp bóng các quan đi buôn đất cát bỗng thành triệu phú tiền đô.
- Chị chỉ thương cho Sếnh Tàu chết không có mụn con, không một mảnh tình vắt vai. Đám "lính” ngày xưa, đứa nào còn khốn khó, chị đã có
kế hoạch đổi đời cho họ rồi. Thôi em về đi kẻo muộn.
Tôi và Mỹ Linh tiễn mẹ con Diệu Loan ra cổng. Nàng búng búng ngón tay vào má Diệu Loan thở dài, mắt ngấn lệ đi lên phòng. Nàng giữ thói
quen không đi thang máy.
Tiếng gót giày nghe uể oải, rời rạc gõ nhẹ lên cầu thang. Ngoài trời sương rơi mỗi lúc một dày...
8.
Cô nhân viên mát-xa hớt hải chạy xuống tìm tôi, tay cầm một nắm đô la lẻ đã nhàu nát.
- Bác ơi! Bác lên phòng xem thế nào. Bà ấy hôm nay là lạ như người điên, cháu sợ quá!
- Sao?... Cô nói rõ thêm xem nàọ
- Bà ấy vừa tắm vừa nức nở khóc, vòi hoa sen vặn hết cỡ. Lúc nằm trên giường cho cháu mát-xa, bà nói lảm nhảm luôn mồm, chợt cười chợt
khóc. Xong rồi bà ấy ra bàn ngồi hút thuốc, uống rượu ừng ực, mắt vằn lên những tia dễ sơ....
Tôi chạy vội lên, đập cửa hồi lâu vẫn không nghe Mỹ Linh trả lời. Muốn phá cửa vào lại sợ nàng còn đang ở trần. Tôi vừa đập cửa to hơn vừa
nói như van vỉ:
- Mỹ Linh ơi, Mỹ Linh! Mở cửa cho tôi vào, đừng tự làm khổ mình như thế. Mỹ Linh ơi, tôi van em đấỵ
- Ai... ai đấy?... - Nàng lè nhè hỏi lạị
- Tôi đây Mỹ Linh, em say quá rồi, không nhận ra giọng tôi sao, hở Mỹ Linh?
- Anh... Anh chờ... chờ em mặc đồ đã - Nàng bật khóc nấc.
Khoảng mười phút sau mới thấy Mỹ Linh mở cửa. Tay trái nàng cầm chai rượu ngoại, miệng hút thuốc phì phèo, váy áo xộc xệch... Tôi dìu
nàng ngồi xuống ghế xa lông, lấy khăn ướt lau mặt cho nàng tỉnh lại.
- Đàn bà chúng em khổ nhục thế nào anh biết cả rồi đấy. Sếnh Tàu chết, chưa biết mùi mồ hôi đàn ông chua mặn ra sao. Diệu Loan bị lừa gạt
sạch túi hết tình. Em ghét cay ghét đắng, hận... hận hết thảy cái thế giới đàn ông của các anh!
- Bình tĩnh đã Mỹ Linh. Đời em bây giờ có đến nỗi nào. Thượng đế vẫn công bằng, em ạ! Em cứ dày vò bản thân đến bao giờ nữa. Chuyện của
Diệu Loan từ từ thu xếp, sẽ ổn thôi. Thế giới này chưa chết hết những người đàn ông có nhân cách. Diệu Loan còn trẻ, đời cô ấy sẽ có hồi
sung sướng, hạnh phúc.
- Anh chưa biết Diệu Loan thân thiết với em thế nào đâu. Nó là cả một phần đời khốn khổ khốn nạn của em. Nó đã từng là "vợ” em... "Vợ” em,
anh có hiểu không?... Lúc nãy em cứ nghĩ cô nhân viên mát-xa của khách sạn là Diệu Loan. Em đã ôm chầm lấy cô ấy, kể hết mọi chuyện.
Giờ thì mọi bí mật của đời em cả thiên hạ đều biết, nhục lắm, anh ơi!...Mỹ Linh úp mặt vào lòng bàn tay, gục xuống thành ghế khóc nức nở.
Tôi xích lại gần, đặt tay lên vai nàng, cố tìm lời an ủi mà không biết phải nói gì... Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ trên tường ném những giọt
thời gian vào khoảng trời bao la, tĩnh mịch. Chúng tôi ngồi bên nhau hút thuốc, nhấm nháp ly rượu, không ai nói với ai một lời nàọ Chợt Mỹ
Linh ngẩng lên, xoay người nhìn sâu vào mắt tôi hỏi:
- Anh có muốn nghe tiếp chuyện đời em không? Chuyện một nữ tướng cướp, chuyện trả thù đàn ông, chuyện một nữ tù trong trại giam Lam
Sơn...
- Mỹ Linh kể tiếp đi, kể cho nguôi vợi những gì đang ghìm nén trong em. Tôi đang nóng lòng nghe em kể đâỵ
- Ở Tam Điệp em đã kể cho anh nghe chương một của bản Simphony Pathetic đời em. Nó chỉ là khúc dạo đầu. Bản giao hưởng nào cũng
thường có bốn chương. Chương một là khúc dạo đầu, chương bốn là khúc kết, còn chương hai, chương ba mới là linh hồn của bản giao
hưởng...Nàng kể tiếp câu chuyện đời mình. Khác lúc ở Tam Điệp, lần này nàng kể ào ạt một hơi. Giọng nàng lúc chậm rãi, lúc hối hả trào ra
cơn phẫn uất, lúc lại hả hê vì trả được thù. Tôi ngồi bên nàng bàng hoàng kinh ngạc và đau xót.
9.
Em đã kể xong chuyện thời thơ ấu, trả thù thằng hiệu trưởng lưu manh lạc loài vào giới trí thức đánh cắp quyền lực, hành hạ bố em, hủy hoại
cả đời thiếu nữ của em. Nếu chuyện chỉ dừng ở đấy, có lẽ em không thù hận bọn đàn ông các anh đến mức tàn tệ rồi lấy Diệu Loan làm "vợ”
mình đâu. Cái số của em toàn gặp những thằng đàn ông tham lam, đê tiện và đểu cáng. Anh còn nhớ hôm đầu gặp nhau, em nhờ anh đóng vai
tình nhân và hé lộ điều cơ mật về thằng quan chức lưu manh, chồng hờ bà chủ khách sạn là đối tác đàm phán trong dự án đầu tư du lịch sinh
thái không? Nó đấy, thằng Tâm, chính nó là thằng đàn ông khốn nạn em gặp trong đời kể từ sau vụ trả thù thằng hiệu trưởng gốc gác mõ làng.
Vào khoảng năm 69, chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt. Hàng viện trợ nhu yếu phẩm từ Trung Quốc, Liên Xô, Đông Âu đổ vào VN nhiều
vô kể. Nghề phe chúng em được dịp phất to. Em và Sếnh Tàu vàng đeo đầy người, tiền "cụ” mượt mười đồng đếm hàng nón. Ngoài việc phe
tem phiếu, em và Sếnh Tàu còn chung nhau mở hai lò nước mắm "đểu” ở phố Bờ Sông (phố Trần Nhật Duật) để bán cho khách nhà quê các
tỉnh Nam Định, Thái Bình, Hà Tây, Hà Bắc. Chúng em mua nước mắm thối của mậu dịch sắp đổ đi nên không mất tem phiếu. Về xưởng chúng
em dùng than hoạt tính để lọc và khử mùi. Cứ một lít chúng em pha thêm ba lít nước lá chuối khô và cho ít muối, mì chính Trung Quốc. Hàng
bán đắt như tôm tươi.
Có ngày xuất tới năm sáu chục can hai mươi lít. Giữa lúc ấy em gặp Tâm, một sinh viên Đại học Tổng hợp Hà Nộị Một buổi trưa hè nắng như
đổ lửạ Chiếc xe đạp Phượng Hoàng xích hộp màu cánh trả là mốt thời thượng lúc đó của em bị bẹp lốp. Tìm mãi mới gặp chỗ vá xe, lại vớ phải
anh thợ lóng nga lóng ngóng như thợ vụng mất kim. Chiếc săm mới tinh của em cứ tháo ra lắp vào mấy bận vẫn xì hơi, lần sau còn tệ hơn lần
trước vì bị kẹp. Em điên tiết chửi té tát cho anh chàng một trận đủ những lời tục tĩu của con phe ngoài chợ... Bỗng em nghe ai đó hỏi anh
chàng chữa xe đạp: "Tâm ơi! Hôm nay không lên lớp à? Ngày mai khoa văn có buổi nói chuyện về phương Tây - văn học và con người của
giáo sư Đỗ. Nếu đi nhớ gọi mình cùng đi nhé!” Em ớ người phát hiện ra cái anh chàng chữa xe nửa mùa kia là sinh viên. Vừa giận lại vừa
thương, em ném cho anh ta mấy tờ bạc loại mười đồng rồi dắt xe đi tìm thợ khác vá. Một tuần sau không hiểu vì sao em cứ vẩn vơ đạp xe,
lượn đi lượn lại ở góc phố Lý Thường Kiệt, đoạn vắng vẻ nhất, gần Thư viện khoa học. Tìm mãi mới thấy anh ta ngồi dưới gốc cây xà cừ chúi
đầu đọc sách. Từ hôm đó chúng em thân nhaụ Bố mẹ anh mất sớm, Tâm phải vừa học vừa làm thêm để nuôi các em. Tâm hơn em vài tuổi
nhưng trẻ trai, giỏi giang, em còn đòi hỏi gì hơn nữa.
Thời đó trai gái yêu nhau không còn đâu tốt hơn là dắt nhau vào công viên Thống Nhất. Em nhớ mãi bãi cây vắng vẻ ở góc công viên, giáp
đường Đại Cồ Việt. Chính tại nơi ấy em đã trao thân cho Tâm. Tâm đã cho em cơ hội khám phá cái tuyệt vời thẳm sâu trong cơ thể đàn bà của
mình mà em đã tưởng bị thằng mõ làng đánh cắp vĩnh viễn. Em đón nhận cái cảm giác thần tiên đầu đời với tất cả niềm hân hoan, khát khao
dâng hiến. Chúng em về sống với nhau chẳng cần cưới xin gì. Tâm nói như thế mới lãng mạn, khác thường và thật sự yêu nhau. Em chỉ cần có
anh ấy là đủ, chẳng thiết nghĩ đến điều gì khác.
Những ngày đầu thật là hạnh phúc. Hàng ngày chàng lên giảng đường Đại học, nàng ra chợ hay xuống xưởng nước mắm. Vì Tâm học năm
cuối cùng, đang làm đề án tốt nghiệp nên không phải lên khu sơ tán. Tối về cơm nước xong, chúng em đèo nhau đi xem phim, nghe ca nhạc
hay kịch nóị Xem xong ghé vào quán Bà Tàu ở đường Lương Văn Can ăn bát sủi cảo, chàng uống thêm một chén rượu.
Lũ bạn ngoài chợ phát ghen với hạnh phúc của em. Hiền lành như Sếnh Tàu cũng phải buột miệng thèm được như em và Tâm dù chỉ một tối.
Lũ em của Tâm cũng được em chăm sóc hết lòng. Đứa nào cũng lột xác rất nhanh. Chúng khá ngoan, học giỏi và kính nể chị dâu. Khi Tâm
bảo vệ xong luận văn tốt nghiệp cũng là lúc em có mang đứa con gái đầu lòng, Ái Vinh.
Em vung tiền chạy chọt các cửa để Tâm được nhận công tác tại một viện nghiên cứu nghệ thuật ở Hà Nội. Nhưng đàn ông các anh chỉ có thể
thủy chung với đàn bà chúng em lúc còn hàn vi. Một khi đã thành đạt, vinh hiển thì trăm vụ bạc tình có tới chín mươi vụ do đàn ông. Với tài
học rộng biết nhiều, dẻo mồm, lại thêm sẵn tiền do em kiếm được dùng vào việc quà cáp, biếu xén các sếp nên Tâm nhanh chóng được đề bạt
trưởng phòng, được đi dự nhiều hội nghị quốc tế ở nước ngoài.
Thỉnh thoảng các tỉnh đánh xe con về mời Tâm đi nói chuyện. Anh ta bắt đầu cảm thấy ngượng với bạn bè ở cơ quan vì có cô vợ phe phẩy và
buôn nước mắm thối.
Mỗi lần anh ta lấy khăn mùi xoa bưng mồm, khịt khịt mũi vì vợ mới ở chợ về chưa kịp tắm là em thấy điên cả người. Trước kia anh ta hồ hởi
đón em ở chợ, xăng xái giúp em thu dọn can, túi xách lỉnh cà lỉnh kỉnh. Vậy mà bây giờ anh ta tránh cả việc đạp xe qua chợ... Mỗi lần có việc
phải đi qua chợ, anh cố tình mua đường đi vòng. Đời thật chó má! Anh ta sống bằng tiền buôn nước mắm đểu của em, nhưng lại ghê mùi nước
mắm. Anh ta thăng quan tiến chức bằng đồng tiền của một con phe, nhưng lại khinh bỉ, bảo đó là nghề vô văn hóa, thất đức. Con phe như em
còn có thể giúp cho Nhà nước khỏi phải hàng năm đổ đi hàng chục tấn nước mắm thối ra sông Tô Lịch, bà con nông dân lại có nước mắm ăn.
Anh ta đã làm gì cho xã hội ngoài việc đến cơ quan tán gẫu, ra hội nghị nói phét?
Tình vợ chồng cứ phai nhạt dần. Nhiều đêm em nằm khóc một mình, chờ chồng đi họp mà lòng thừa biết anh ta đi với bạn gái cùng cơ quan.
Vào đúng lúc em đem con Ái Vinh đi bệnh viện vì viêm phổi cấp tính, ông chồng quý hóa, ông bố trí thức ấy đã cuỗm sạch số vàng trong tủ,
chạy theo một mụ đàn bà chửa với thằng khác, nhưng là em ruột ông sếp của anh ta. Chỉ một tháng sau em được tin đám cưới của Tâm với
con đàn bà đó được tổ chức linh đình ở cơ quan. Bạn bè khuyên em đến phá, nhưng em cay đắng nhận ra mình với Tâm chưa hề đăng ký kết
hôn. Hắn đã chủ định lừa đảo, lợi dụng em để học hết đại học và tiến thân. Hắn không hề yêu em. Đã vậy em còn cố đấm ăn xôi làm gì?... Một
năm sau, cái số lận đận đường tình của em vẫn chưa hết nợ...
Em gặp Thùy râu qua một đám cưới cô bạn tổ chức ở Cầu Diễn. Anh ta để râu kiểu Hít-le hay Nguyễn Cao Kỳ, nói chuyện còn hay hơn chàng
trí thức Tâm của em ngày trước.
Dáng người lịch sự tử tế, phong độ đĩnh đạc đường hoàng, cử chỉ rất đàn ông, xã giao
Xem Tiep phan 4
Tạp Chí
Tiếng nói của người Việt còn thao thức với quê hương
Ngoại Tình Tuổi 50 P-3
Chủ Trương