Ngoại Tình Tuổi 50 P1

Truyện Ngắn trong nước
* Nguyen An
1.Bà chủ khách sạn Hoàng Long mời tôi lên gặp giữa ca trực tối khiến tôi phân vân e ngại. Lúc này đã gần mười giờ đêm,
khách lưu đi chơi chưa về, khách mới nhập phòng không có, sảnh khách vắng hoe. Cô nhân viên quầy tiếp tân đến bên tôi
nhắn tin nheo mắt cười tinh quái làm tôi thêm bối rối.
Đồn rằng, bà chủ chỉ là vợ bao của ông sếp cỡ bự trên thành phố, đã trọm trẹm tuổi "đầu năm đít to”. Tuổi ấy, lại thêm cái
vòng bụng càng to thì của nợ kia càng có khả năng lắm lúc bất tuân thượng lệnh. Bà chủ sồn sồn tuổi "đầu bốn”, đang lúc
hồi xuân, khát tình như khát nước, nhưng là người từng trải nên bà chẳng dại gì cặp bồ lộ liễu để ông sếp kia biết sẽ mất
nguồn viện trợ và cả sự bao bọc trong làm ăn. Vậy nên bà sẵn sàng trả lương rất hậu cho nhân viên bảo vệ, nhưng phải là
người đứng tuổi, có mẽ ngoài coi được, phong độ trí thức và nếu biết tiếng nước ngoài càng haỵ Bà lý luận với đức ông
chồng:
- "Thời buổi thịnh hành nền kinh tế tri thức, nhân viên khách sạn của tôi từ giám đốc điều hành đến tiếp tân, bảo vệ đều phải
có bằng cấp, nói tiếng Tây, tiếng Tàu như gió thì khách mới nể phục bà chủ. Ngoài đường phố nhan nhản cử nhân, kỹ sư về
hưu non ngồi bơm xe hay đạp xích lô, chở xe ôm thì khó gì việc tìm một ông trí thức làm bảo vệ tuổi trên dưới 50 vẫn còn
khỏe mạnh”.
Nghe bà lý luận thế, đến ông chồng hờ là chính khách lão luyện cũng phải xoa tay thán phục, khen bà có mắt tinh đời.
Ông đâu biết, mấy đời bảo vệ ở đây đã từng kiêm nhiệm chuyện phòng the cho bà rồi nhanh chân kiếm một khoản kha khá
bằng cách vay mượn hoặc tống tiền trắng trợn và... "ù té quyền”. Bà căm lắm, lu loa với chồng rằng họ là lũ trí thức lưu
manh, bằng rởm người cũng rởm nên bà đuổi thẳng cổ.
Anh bạn nhà báo kể cho tôi những chuyện này, sau khi đã giúp tôi đến xin việc chỗ bà khoảng vài tuần.
Tôi trách nhẹ, anh vỗ lưng tôi cười xòa bảo: "Thôi đi bố ạ! Bỗng dưng có việc nhẹ nhàng, tối làm bảo vệ khách sạn, ngày
ngủ no giấc đến trưa rồi tha hồ viết lách, lương tháng một "vé”, chẳng hơn ngày ngày thồ than tổ ong, tối lọ mọ viết hết đêm.
Mày không muốn thì mụ ta cưỡng hiếp được sao?”
Tôi nói: "Biết thế, nhưng mình sợ có lúc khó xử, mang tiếng chết.”
Anh bạn nói thẳng: "Tao nghĩ thương cho mày. Xét cho cùng tội gì mày phải ép xác giữ lấy hai chữ "có đạo” ở thời buổi này.
Ly thân với mụ vợ ngần ấy năm, nó cặp kè với thằng khác, sao mày không bỏ quách đi cho rảnh nợ? Mày cũng nên giải
thoát cho mình, tự do xả láng với mụ chủ cho ả biết mặt.”
Chẳng biết anh bạn nhà báo vốn quen biết cả hai ông bà đã tán dương tôi thế nào mà bà chủ xem chừng nể trọng và quý tôi
ra mặt, khiến đám nhân viên cứ nhìn tôi xì xầm to nhỏ. Thây kệ đời. Tôi cũng đã mệt mỏi với chiếc xe đạp lặc lè hai rọ sắt
chất đầy than tổ ong đằng sau. Hơn nữa, làm cái nghề phơi mặt ra trên đường phố như thế cũng ê chề lắm. Giờ làm chân bảo
vệ khách sạn Hoàng Long kể cũng nhàn thân, lương cao, lại không phải phơi mặt ra đường là tốt rồi. Thú nhất là vào những
ngày trực ca đêm, khi thành phố chìm trong giấc ngủ say nồng là lúc tôi tự do thả hồn lên trang giấy, nói hết những điều
mình cảm, mình nghĩ giữa nơi phòng ốc khang trang thú gấp nghìn lần ở cái ổ chuột nhà mình. Sách có được in hay không
chưa hẳn đã quan trọng, chí ít thì đó cũng là cơ hội để tôi tìm lại chính mình... Cũng đã đôi lần bà chủ ngồi chuyện trò khá
lâu với tôi, xem chừng bà muốn làm thân, nhưng không đến nỗi sỗ sàng hay khêu gợi như lời kể của anh bạn nhà báo.
Bà thủng thẳng chuyện gần chuyện xa, pha chút hài hước, vẻ thân tình, nhưng vẫn giữ khoảng cách cần thiết. Có lẽ bài học
về mấy vố lừa trước đây khiến bà thận trọng thăm dò đối phương chăng? Cứ thoáng nghĩ vậy tôi lại chạnh lòng, cảm thấy
mình như con mồi bị dền dứ. Lần này theo hẹn, tôi bước vào phòng làm việc của bà, ngập ngừng nhìn lên đồng hồ chỉ vào
đúng con số mười. Bà chủ ngước nhìn tôi, nở nụ cười rất tươi như mong đợi từ lâu. Bà lại gần bộ xa lông, mời tôi cùng ngồi,
ý nhị hỏi: "Em có làm phiền bác không?”
Tôi đáp: "Không, thưa chị! Đang giờ làm việc, chị cho gọi thì bổn phận tôi phải có mặt.”
Bà cười lấy lòng: "Bác đừng quá khiêm nhường thế, khó xử cho em quá. Em sợ bác đang bận viết lách gì cợ” "Hôm nào phải
trực đêm, tôi thường đợi đến lúc người khách cuối cùng đi chơi về mới viết gì thì viết, chị ạ!” - tôi cũng cười và khẽ khàng
thưa lại trong cương vị kẻ làm thuê.
Hình như để xóa đi cái không khí trang nghiêm có phần khách sáo, bà chủ của tôi ân cần mời thuốc, tự tay pha nước và bàn
thẳng vào công việc sắp tới.
Bà cho biết, khách sạn chuẩn bị đón một vị khách VIP từ Pháp sang ăn Tết và tìm cơ hội đầu tư lớn ở VN. Vị này vừa đưa ra
hai yêu cầu khá đặc biệt vào lúc chín giờ tối, khiến bà chủ đang dự tiệc với giới quan chức trong thành phố phải vội vàng về
tìm tôi. Khách muốn đón Tết ở Hà Nội bằng một chậu mai trắng, có dáng kết hợp giữa hai thế cây "Kình thiên độc trụ” và
"Tam thế anh tài”, bà chủ và nhiều quan khách trên bàn tiệc bàn tán mãi vẫn không luận ra thế cây độc đáo ấy.
Tôi giải thích, "Kình thiên độc trụ” là cây mai chỉ có một thân mập, xù xì vươn cao và hơi nghiêng, ở trên có tán tròn xum
xuê, nếu kết hợp với "Tam thế anh tài” thì ngoài tán tròn ở phía trên, cây phải có thêm hai tán vươn dài nữa, một tán chúc
xuống đất, một tán nằm ngang, hợp lại thành Thiên - Địa - Nhân.
Bà chủ nghe vậy mừng rỡ chồm hẳn người về phía tôi, nắm chặt tay lắc lắc. Bà bảo: "Bác đã gỡ cho em một bàn thua trông
thấy. Từ mai bác chuyên tâm tìm mua cây mai này giúp em, khách sạn sẽ có thưởng xứng đáng.” Nhưng cái yêu cầu thứ hai
của khách mới thật sự làm tôi ngỡ ngàng. Bà chủ nhìn tôi rất lâu thăm dò, cười và bảo, khách muốn nhờ đích danh tôi làm
hướng dẫn du lịch và giúp việc trong đàm phán đầu tư của họ...
Điều này thật ngoài sức tưởng tượng của tôi, vì một thằng trí thức mạt vận như tôi, phải đi bán than, đi làm bảo vệ bỗng
dưng được vị khách lạ hoắc bên trời Tây biết đến. Đêm ấy tôi bồn chồn thao thức, nghĩ mãi không thể tìm ra nguyên cớ, cứ
nghĩ bà chủ lắm tiền rửng mỡ đùa dai...
2.
Suốt mấy ngày tôi bươn bả đạp xe đi khắp nơi tìm mua cây mai theo yêu cầu của khách. Nhìn vào tờ FAX đặt phòng, tôi biết
vị khách VIP là một phụ nữ người Pháp gốc Việt có tên là Mỹ Linh. Nàng với tôi chưa hề quen biết, sao lại nhờ đích danh tôi
làm những việc tôi cũng chưa từng làm? Người chơi mai này phải có cốt cách thanh tao, tâm hồn mơ mộng mới thích loài
mai trắng xứ rét, chứ không theo phong trào mua mai vàng phương Nam về bày trong phòng khách ngày Tết ở Hà Nội cho
lạ mắt. Thế mai đặt ra trong yêu cầu cũng là bài toán hóc búa, không dễ gì đáp ứng.
Tôi linh cảm nàng phải là con người có cuộc đời bí hiểm, bởi người chơi mai yêu thế cây "Kình thiên độc trụ” thường là đàn
ông từng trải, có nghị lực thép, nhưng cô đơn chống chọi với số phận nghiệt ngã. Thế cây "Tam thế anh tài” lại thường phù
hợp với con người thâm trầm, sâu sắc, bình thản trước mọi biến cố dữ dội của cuộc đời, trong kiếp nhân sinh vốn đầy rẫy
bất an, âu lo, trắc trở. Hai thế cây này hợp làm một trong chậu mai mà chủ nhân là người đàn bà giàu có cứ làm tôi thắc
thỏm chờ đợi xem mặt nàng trên suốt những chặng đường tìm chậu mai như thế.
Tôi đã cất công lùng sục vào vườn của nhiều nghệ nhân trồng mai ở Quảng Bá, Nghi Tàm, Đông Mỹ, lên cả Bắc Ninh, cuối
cùng mới tìm được chậu mai ưng ý nhất.
Ngày đưa chậu mai về khách sạn Hoàng Long, mọi người đổ xô lại nhìn ngắm, đưa mắt nhìn nhau xem chừng thất vọng.
Gốc mai xù xì, mốc thếch, thân cây thô mập, ba tán cây thì khô khốc với những nhánh, cành khẳng khiu, lấm tấm nụ mai
dày đặc chỉ nhỏ bằng đầu tăm. Vài ngày sau, cây bắt đầu ra lộc, nụ hoa lớn dần, nhưng trong ánh mắt bà chủ khách sạn vẫn
còn nỗi hoài nghi, không thể hiểu nổi chậu cây đơn sơ như thế lại có giá tới năm triệu đồng.
Mặc dầu vậy, bà hồ hởi cám ơn người mua, hào phóng thưởng thêm cho tôi một triệu đồng.Vào hôm khách đến, bà chủ
khách sạn nghe lời ông chồng, đích thân ra sân bay đón khách, trang điểm lộng lẫy như một bà hoàng. Bà sai người kiếm
cho tôi mượn bộ com-lê đắt tiền, nài nỉ tôi cùng đi, nhưng tôi lễ phép từ chối.
Tôi ở lại khách sạn chỉ huy nhân viên bày biện lại nội thất phòng VIP. Xong xuôi mọi việc, tôi tẩn mẩn ngồi tỉa từng tán cây
mai thế, ngẩn ngơ chờ đợi người phụ nữ chưa hề quen biết nhưng dường như đã có chút thân gần, đồng cảm nhen lên từ
một loài hoa tôi ưa thích.
3.
Chiếc xe chuyên đưa đón khách của khách sạn Hoàng Long ghé sát bên thềm. Từ trên xe bước xuống một thiếu phụ thoạt
nhìn thật khó đoán tuổi. Nàng bận một chiếc váy liền áo bằng tuyết nhung màu đen, may cách điệu từ kiểu sường xám
Thượng Hải. Tóc nàng búi cao về phía sau, cài cây trâm bằng đá hồng ngọc làm tôn vẻ kiều diễm, quý phái của chiếc cổ cao
ba ngấn trắng mịn đến mát mắt. Chuỗi hạt xoàn đeo trước ngực dường như không sánh nổi cặp mắt sáng long lanh dưới
hàng mi cong dài.
Nàng khoan thai bước vào sảnh khách, ngả người trên ghế xa lông, chờ nhân viên khách sạn tíu tít chuyển hành lý lên
phòng. Dáng vẻ tự tin của người lắm tiền, nhiều của không làm tôi ngạc nhiên, nhưng trên gương mặt kiêu sa kia hình như
đang bợn chút u hoài. Có điều gì tận thẳm sâu miền ký ức đang khơi dậy trong nàng chăng?
Nàng đảo mắt nhìn quanh sảnh khách rồi đứng dậy, lững thững ra ngoài nhìn ngược nhìn xuôi con phố nhỏ uốn lượn ven hồ.
Tôi nhìn theo bóng nàng, bỗng thấy xốn xang niềm cảm thông, muốn được chia sẻ. Hình như giữa tôi với nàng có sợi dây
mong manh nào đang buộc mối thắt vu vơ.
Song cái sĩ diện của kẻ sĩ đã ngăn tôi lại. Người ta giầu có, đài các nhường kia, mới chỉ đánh tiếng qua bà chủ về cái tên hèn
mọn này mà tôi đã vội chầm vập làm thân, khác nào thấy người sang bắt quàng làm họ...
Nàng đã trở lại khách sạn, khẽ thở dài, chậm rãi bước lên cầu thang, không chịu đi thang máỵ Bóng nàng mờ dần theo hình
xoáy trôn ốc. Bà chủ lại gần, đập nhẹ bàn tay mềm mại lên vai tôi hỏi: "Sao hôm nay nom bác cứ đần cả người ra thế? Bị
người đẹp phương xa đến hớp hồn rồi phải không?”
Tôi không dám nhìn vào mắt bà, nói lảng: "Kê dọn xong phòng VIP tôi mệt quá chị ạ!”
"Bác cũng đào hoa thật. Suốt dọc đường chị Mỹ Linh cứ hỏi mãi em về bác. Hai người quen biết nhau bao giờ thế? Từ hôm
nay bác sẽ không còn là người của khách sạn nữa, nhưng em chỉ cho chị ấy mượn bác ít ngày thôi, nhớ đấy, đừng có mới
nới cũ, bác nhé!” - bà chủ nói như hát bên tai, cử chỉ có phần hơi nũng nịu.
Ơ hay, tôi đã "có gì” với bà đâu mà "có mới nới cũ” kia chứ!
Tôi đánh bạo nhìn vào mắt bà, thấy như ánh lên chút ghen tị...
Bà nói tiếp, lời pha chút hờn mát, bảo với tôi rằng, khách sẽ nghỉ ngơi yên tĩnh vài giờ, không tiếp bất cứ quan khách nào của
thành phố hay người lạ; sau đó khách sẽ đi tắm, có một nữ nhân viên mát-xa giỏi phục vụ; đúng bảy giờ tối, tôi sẽ phải có
mặt ở phòng VIP để bà chủ mới làm quen và giao việc. Nàng sẽ là "bà chủ mới” của tôi ư?.
Cái gì đang chờ đợi tôi trong những ngày sắp tới?.
Vẳng bên tai tôi lời nói xa xôi, bóng gió của bà chủ khách sạn từ mấy hôm trước: "Em làm khách sạn đã vài năm, tiếp xúc
với Việt kiều không ít, họ cũng có dăm bẩy loại. Có người là doanh nhân, trí thức nổi tiếng mà lại khó làm ăn, hợp tác với
trong nước. Có kẻ lưu manh chuyên nghiệp hay chỉ làm bồi bàn bên ấy mà về nước mang nhãn Việt kiều dụ được khối cô ả
xí xởn mơ cuộc sống vàng son, các cô bị lừa mất cả tình lẫn tiền, cho họ cơm no bò cưỡi mới nhục chứ.
Lão chồng nhà em làm chính khách mà óc bã đậu, không hơn gì mấy ả xí xởn, hễ nghe tin Việt kiều về đầu tư là mắt cứ sáng
lên, gặp phải tay em thì thật giả em bóc mẽ được hết.” Bà ta nói không sai, nhưng điều ấy với tôi cũng chẳng can hệ gì. Tôi
là thằng làm thuê, một kẻ nghèo hèn, không mấy hứng thú chuyện quốc gia đại sự... Tôi cũng không có ảo tưởng xí xởn với
một ai trong hai bà chủ. Họ là một thế giới khác, thế giới của quyền và tiền. Thế nhưng nàng, bà chủ mới của tôi cứ khuấy
động trí tò mò bởi cái thông điệp kỳ bí về cây mai thế nàng yêu cầu mà để chiều khách, bà chủ khách sạn đã sai tôi mua về.
4.
Cuộc trình diện của tôi với nàng khá êm ái, dễ chịu. Tôi gõ cửa phòng VIP, nàng mở cửa, nghiêng mình chào tôi rất điệu
đàng, lịch duyệt. Hai người ngồi đối diện trên bộ sa lông kiểu đời Minh. Tôi chủ động tìm trà pha nước cho cả hai người.
Nàng tủm tỉm cười, lặng yên quan sát từng động tác của tôi lúc pha trà, mời nước. Loại trà ướp sen này chính tay tôi mua ở
hiệu Chính Thái ở phố Phó Đức Chính để bà chủ khách sạn dùng đãi riêng nàng. Nâng tách trà nóng hổi trên tay, nàng mỉm
cười và nói:
- Quả như lời ông bạn tôi, ông đúng là người Hà Nội gốc, rất gia giáo, nho nhã.
- Xin bà giải thích rõ thêm được không? - Tôi ngạc nhiên.
- Cứ nom bộ điệu ông thì biết. Ngày xưa ba tôi cũng dạy: "Mời trà nếu cầm một tay là vô lễ, thiếu lịch sự.. Nếu cầm hai tay
khư khư bưng lên mời khách là khúm núm, thiếu tự trọng. Mời trà phải tay nâng tay đỡ mới thể hiện vừa kính trọng lại vừa
tự trọng.” Loại chè sen này phải qua ba lần ướp ba lần sấy, rất đúng bài bản của các cụ người Hà Nội mới có hương thơm
mát và đằm đến như vậy. Nếu tôi không lầm thì nó do con cháu cụ bà chủ hiệu Chính Thái ngày xưa sao tẩm, chỉ không biết
họ còn ở ngôi nhà cũ phố Hàng Bồ hay đã chuyển đi nơi khác.
- Thì ra bà cũng là người dân gốc Hà Nộị
- Gia đình tôi ở phố Lãn Ông đã năm đờị
- Nếu vậy chúng ta là đồng hương Hà Nộị
- Vâng... Là người gốc Hà Nội, nhưng tôi chẳng còn ai thân thích nội ngoại ở đây. Mong ông hãy coi tôi như đứa em gái xa
quê lâu ngày trở về, gọi tôi là Mỹ Linh thôi cho đỡ cách bức.
- Vậy xin phép hỏi, vì sao Mỹ Linh biết tôỉ
- Anh có người bạn Mỹ là Robert? - Nàng hỏi lại.
- Chúng tôi biết nhau đã gần ba năm nhưng Robert vừa mới về Mỹ, có lẽ không quay lạị
- Theo giới thiệu của Robert, anh là nhà văn, cũng đã từng là kỹ sư địa chất?
- Tôi vốn là kỹ sư địa chất nhưng chưa thể coi là nhà văn. Có lẽ bạn tôi quá yêu nên giới thiệu như vậỵ
- Sao thế? Em đã được Robert cho xem khá nhiều tác phẩm của anh.
- Ở xứ mình, ai chưa có thẻ hội viên Hội Nhà văn thì vẫn chỉ là "tác giả”.
- Ra thế!... Nhưng em vẫn thích từ "tác gia” hay "tác giả” hơn từ "nhà văn” vì nó thực chất và chuẩn về nghĩạ
- Tôi đồ rằng người làm ăn như Mỹ Linh sẽ chỉ cần anh địa chất trong tôi, phải vậy không? - Tôi hỏi và lái câu chuyện sang
ngả khác. Nàng cười rất hồn nhiên đáp:
- Chẳng giấu gì anh, em về ăn Tết chuyến này cũng là để tái thẩm định hai dự án đầu tư, một là khai thác vàng ở miền tây
Thanh Hóa, hai là khu du lịch sinh thái ở ngoại ô Hà Nội.
- Nếu ở lĩnh vực địa chất, Mỹ Linh cần giúp gì tôi sẽ cố hết sức, còn mảng du lịch sinh thái, thú thật tôi mù tịt.
- Cũng chưa hẳn thế đâụ Em cần anh cả trong những cuộc đàm phán đầu tư khu du lịch sinh thái ở Hà Nội, song vì một lẽ
thầm kín khác, mong anh đừng chối từ.
- Cái chính là tôi có làm được việc, có đáng được hưởng lương không - Tôi nhìn vào mắt nàng thăm dò. Nàng cúi xuống,
tránh ánh mắt tôi, nhấp ngụm trà sen, khẽ thở dài nói:
- Anh đừng xem nhau bằng quan hệ chủ tớ nữa, được không? Đã vậy em xin
nói thật, đối tác đầu tư du lịch sinh thái chính là ông chồng hờ của bà chủ
khách sạn Hoàng Long này. Ông ta thông qua đứa con trai của bà vợ chính
thức, lập công ty Thế Kỷ Mới rồi liên hệ hợp tác với em. Chuyện dài dòng lắm,
lâu dần anh sẽ hiểu, chỉ biết em rất cần anh đóng vai tình nhân của mình trong
các cuộc tiếp xúc với ông ta...
Tôi sững sờ trước yêu cầu đường đột của nàng. Chắc tại ông bạn Robert người
Mỹ có ý đùa cợt nên đã giới thiệu tôi làm cái việc oái oăm nàỵ Ông ta làm ở
phái đoàn MIA, đóng trụ sở ở phố Đốc Ngữ, lấy vợ người Việt. Ông là giáo
sư Sử học nên rất thân với tôi. Cuộc chơi này ngoài sức tưởng tượng và tôi
không hề chuẩn bị tinh thần nhập cuộc. Chắc nàng còn nhiều lý do để cần tôi
sắm vai ấy trong cuộc chơi, chưa tiện nói hết. Bản lĩnh kinh doanh và sự sòng
phẳng của cuộc chơi buộc nàng phải nói trắng phớ cái giá của vai kịch là một
ngàn đô la. Nhưng nhìn vào cử chỉ, ánh mắt nàng, tôi cảm nhận thấy nàng rất
hiểu sự trả giá ấy là bất nhẫn. Tôi không nỡ chối từ, cũng chưa thể nhận lời.
Nàng bảo, chỉ cầu xin chứ không nài ép và tôi hứa sẽ suy nghĩ, trả lời sau.
Chúng tôi lặng im ngồi thưởng thức trà sen, ngắm chậu mai thế. Nàng thổ lộ mình yêu hoa mai từ nhỏ. Cha nàng đã giảng
giải cho nàng nhiều loại thế mai và nét đẹp của hoa. Hoa mai đem đến cho nàng cảm giác về cái đẹp huyền biến, sự vô
thường của tạo hóa.
Nụ mai xuất hiện trên những cành khẳng khiu vào cuối đông giá lạnh. Những chấm li ti lớn dần, hé lộ ra một điểm hồng thắm
nho nhỏ. Thế rồi một sớm mùa xuân mai nở rộ, xòe ra những cánh mỏng, trắng ngần, thanh khiết. Hoa to bằng đồng xu,
hương thơm dìu dịu. Qua đi dăm ngày, giữa mỗi đài hoa trắng lại xuất hiện trong lòng nó một điểm phớt hồng, gieo vào lòng
ta niềm xốn xang khi mùa xuân về...
Tiep p 2
Tạp Chí
Tiếng nói của người Việt còn thao thức với quê hương
Chủ Trương