Xác chết 41 vẫn như người đang ngủ

Sau phút rùng mình sợ hãi theo phản xạ tự nhiên, tôi thực sự ngạc nhiên khi thấy xác chết đã mấy chục năm mà vẫn còn nguyên vẹn các bộ phận, từ tai, mũi, miệng…

* Ngôi nhà có xác chết 41 năm không phân hủy
Đã 41 năm nhưng xác chết vẫn nguyên vẹn như người đang ngủ.
Xác chết mấy chục năm không phân hủy được đặt trong chiếc
quan tài sơn đỏ cất giữ trên gác căn nhà cổ mà ông Đinh Trí
đang ở là người anh ruột tài hoa nhưng xấu số của ông Trí, tên
Đinh Hạo.
Tôi và 1 nhà báo nữa thắp nén nhang trên bàn thờ rồi tiến lại
phía quan tài đặt giữa nhà. Sau phút rùng mình sợ hãi theo phản
xạ tự nhiên, tôi thực sự ngạc nhiên khi thấy xác chết đã mấy
chục năm mà vẫn còn nguyên vẹn các bộ phận, từ tai, mũi, miệng…
Mặc dù xác ông Hạo đã khô quắt lại, nhưng làn da vẫn giữ được
màu nguyên bản, đôi mắt khép hờ như người đang ngủ, rất thanh
thản.
Đặc biệt là những ngón tay, ngón chân của ông Hạo vẫn còn
nguyên vẹn, chỉ teo đi như người gầy, chứ không hề biến dạng.
Riêng mái tóc thì vẫn giữ được màu đen bóng, không có khác gì
với mái tóc của một người đang sống. Điều này thực sự kỳ lạ, khi
mà người đàn ông nằm trong quan tài này đã từ giã cõi đời cách
nay đến 41 năm.
Sau một thời gian quan sát kỹ lưỡng xác ông Hạo, chúng tôi và
ông Đinh Trí ngồi ngay cạnh quan tài, dưới chân bàn thờ trò chuyện.
Thân phụ  ông Trí là cụ Đinh Bửu. Cụ Bửu là con một phú gia miệt vườn,
cụ  ham học hành, rồi thành nhà nho, thích cảnh sống
thanh bình nên làm nghề dạy học.
Ông bà  cụ Bửu sinh được 4 người con, 2 trai và 2 gái. Ông Đinh Hạo là con thứ 3, sinh năm 1951, ông Trí là con út, sau ông Hạo và kém 2 tuổi.
Trong số 4 chị em, Hạo là người giống cha cả về hình thức, tính cách lẫn tài năng, do đó, được cha cưng chiều, dạy dỗ chu đáo. Tấm hình chụp chân dung cậu bé Hạo hồi
nhỏ, với vầng trán cao, đôi mắt sáng rất khôi ngô, tuấn tú.
Ngày nào ông Trí cũng thắp nhang cho anh trai.
Cậu bé Hạo bộc lộ tài năng thơ phú từ khi còn rất
nhỏ. Năm lên 6 tuổi, Hạo đã làm rất nhiều thơ tặng
bàn bè, người thân, làng xóm. Mỗi khi các thầy đồ
trà nước đàm đạo ở nhà ông Bửu, ông Bửu lại vời
con đến đọc thơ cho các nhà nho nghe.
Nhiều người nghe xong, tỏ ý nghi ngờ, không tin đó
là những bài thơ do một cậu bé để tóc ba chỏm sáng
tác. Những bài thơ Hạo sáng tác đều có ý tứ, vần
điệu và đúng niêm luật. Ông Bửu rất tự hào về cậu
con trai và trông mong một ngày Hạo thành nhân tài.
Nỗi đau chợt ập xuống ngôi nhà cổ kính rêu phong
của ông thầy đồ Đinh Bửu, khi người con trai yêu
quý của ông mắc phải một căn bệnh rất lạ lùng.
Năm ấy Hạo lên 10 tuổi, cơ thể cứ mỗi ngày lại
gầy teo tóp vì có khi cả tuần không ăn, không ngủ
được.Có bệnh thì vái tứ phương, ông Bửu đưa con
đi khắp nơi tìm thầy thuốc giỏi chữa trị. Ông đưa
con lên tận Sài Gòn, vào các bệnh viện hiện đại nhất
để khám bệnh, song các bác sĩ Tây phương đều lắc
đầu vì không chuẩn đoán được cậu bé Hạo mắc bệnh gì. Các bác sĩ Trung Hoa sau khi bắt mạch, cũng thở dài vì chưa gặp căn bệnh lạ này bao giờ.
Năm 14 tuổi, dù đôi mắt Hạo vẫn đen nháy như những cậu bé khác, song lại không nhìn thấy gì. Mọi thứ trước mắt cứ mờ dần, rồi bỗng dưng tối om.
Đau buồn vì bệnh tật con trai vô phương cứu chữa, ông Bửu nghe lời
thầy cúng, nên đỉnh núi Sam ở vùng Châu Đốc, quỳ lạy mấy ngày cầu
xin ông Trời cho con trai được sống.
Nhưng cũng không giúp được gì. Bệnh của Hạo mỗi ngày lại
nặng thêm, cơ thể mệt mỏi, chán ăn, mất ngủ. Cha mẹ nhìn cậu con
trai đẹp như thiên thần ngày nào, giờ như người có xác không hồn mà
lòng đau quặn thắt. Ông Trí vẫn nhớ như in hình ảnh cha mẹ ông đêm
đêm ngồi khóc dưới ánh trăng buồn.
Vào ngày 19/12/1968 âm lịch, ông Hạo trút hơi thở cuối cùng.
Ông Trí kể: “Trước khi mất, anh tôi còn mỉm cười với mọi người và
an ủi mọi người không nên quá đau buồn. Anh tôi nhắm mắt rồi
đi rất thanh thản”.
Ông Hạo ra đi sau 7 năm mắc bệnh lạ, khi mới 17 tuổi. Tổ chức
tang lễ xong. Gia đình an táng ông Hạo ở mảnh ruộng ngay chái nhà.
Phần 2 & kết thúc.

Khi bật nắp quan tài, ai cũng ngạc nhiên khi thấy xác cậu Hạo
vẫn tươi tắn như đang ngủ, không giống như người chết.
Người nhà ông Bửu khóc rú lên, có người cứ vỗ vào má Hạo gọi dậy.

-------------------------------------------------------------------

Theo lời ông Định Bửu, đêm thứ ba kể từ khi Hạo mất, ông nằm ngủ,
cứ thấy bồn chồn không yên và như có điều gì xui khiến ông phải
                                                            Di ảnh ông Hạo hồi trẻ.
quật mồ con trai lên.
Ngay sáng hôm sau, ông Bửu họp mặt gia đình nói về sự bồn chồn đó
và đề xuất mọi người thử đào mộ xem điều báo mộng có đúng không,                   
tuy nhiên, mọi người đều gạt đi. Khi quật mộ lên, xác ông Hạo như người đang ngủ
Đến chiều hôm đó, khi mọi người đang tề tựu trong nhà thì có một người lạ mặt bước vào và nói về chuyện người con trai vừa chết của ông Bửu. Ông này có dáng vẻ rất đặc
biệt, người gầy gò khô héo như cây sậy, râu dài đến ngực, tóc phủ chấm vai và đôi mắt rất sáng.
Sau khi nghe ông Bửu tâm sự, người lạ bảo: “Tôi khẳng định với gia đình rằng xác của cậu bé vẫn chưa phân hủy đâu, gia đình nên đào lên để cất giữ. Xác cậu sẽ tồn tại vĩnh
cửu”.
Người lạ chỉ nói vậy, rồi chắp tay trước ngực cúi chào từ biệt gia đình.
Ngay đêm ấy, ông Bửu lại họp mặt gia đình và đề xuất lại chuyện quật mồ, tuy nhiên, mọi người vẫn bác bỏ, cho rằng chuyện người lạ nói và sự bồn chồn của ông Bửu chỉ là
chuyện ngẫu nhiên. Những ngày sau đó, ông Bửu cứ thức chong chong, không thể nào nhắm mắt. Hễ khép mi vào, ông lại thấy rõ hình ảnh người con trai mà ông hết mực
yêu quý.
Sợ ông Bửu thương nhớ con mà chết, nên gia đình đã bàn bạc và quyết định quật mồ con trai ông, cốt để ông hài lòng.
Các bác sỹ của chính quyền Quốc Gia đã vào cuộc tìm hiểu song không thể giải thích nổi hiện tượng kỳ lạ này
Cụ Bảy Quỹnh, người cùng xóm, giờ đã 90 tuổi, từng tham gia khai quật mộ ông Hạo kể lại: “Hôm ông Bửu nhờ mấy người chúng tôi quật mộ cậu Hạo, tôi cũng sợ lắm. Nếu
mọi việc xảy ra như lời người lạ kia nói thì không sao, chứ xác mà trương thối rồi thì tội nghiệp nó lắm, sống đã bị bệnh tật đày đọa, chết cũng không được yên…
Lúc nhấc áo quan lên khỏi mặt đất, người lấy khăn che mũi, người xức rượu vào quần áo để tránh ám mùi. Những người quật mộ cũng tẩm rượu vào bông gòn nhét vào lỗ
mũi. Ai cũng chắc chắn rằng xác cậu Hạo đang phân hủy nên sẽ bốc mùi khủng khiếp."
Ông Quỹnh kể tiếp: “Khi bật nắp quan tài, ai cũng há hốc miệng ngạc nhiên khi thấy xác cậu vẫn tươi tắn như đang ngủ, không giống như người chết. Mấy người nhà ông Bửu
khóc rú lên, có người cứ vỗ vào má cậu Hạo gọi dậy, nhưng chẳng thấy có phản ứng gì”.
Điều lạ lùng là khi mới chết, cơ thể cậu Hạo cứng đơ, nhưng khi quật mộ lên thì xác lại mềm, da dẻ hồng hào hơn.
Tin lời người lạ kia, ông Bửu đã đưa xác con về, đặt lên tấm phản, rồi phủ vải lên. Hàng ngày, ông ngồi bên xác con trai trò chuyện, rồi lại cầu Trời khấn Phật với hy vọng có
một phép màu làm Hạo sống lại.
Thông tin “xác chết đội mồ trở về” lan truyền khắp nơi, trở thành sự kiện quan tâm đặc biệt thời bấy giờ. Người dân từ khắp các vùng miền kéo đến nhà ông Bửu để tận mắt
xác chết ông Hạo, mặc cho bom đạn, chiến tranh khi đó rất khốc liệt.
Dư luận quá ồn ào, khiến chính quyền Quốc Gia ngày ấy phải vào cuộc tìm hiểu. Họ cử một đoàn 5 bác sỹ giỏi, gồm nhiều chuyên môn khác nhau, trong đó, có một bác sỹ
người Mỹ đến nhà ông Bửu đề tìm hiểu sự tình.
Những bác sỹ chuyên khoa này đã ở nhà ông Bửu nhiều ngày, sử dụng nhiều phương tiện máy móc hiện đại nhất thời bấy giờ để khám nghiệm, phân tích, song tuyệt nhiên
không đưa ra được kết luận gì. Họ chỉ nói với ông Bửu rằng, ông Hạo đã chết và không thể sống lại được nữa. Các bác sỹ cũng khuyên ông Bửu nên để xác tại nhà, để các
nhà khoa học tiếp tục nghiên cứu.
Thế là, xác chết không phân hủy của ông Hạo bị quên lãng cho đến tận hôm nay
…/.
Đọc và quảng bá
báo Hồn Nước!

Hồn Nước, tờ báo của tri thức
Quảng cáo trên tạp chí Hồn Nước
Thương hiệu của bạn khắp nơi đều biết
Email: tapchiHonNoc.com
Or:     hiepnguyen930@yahoo.com
Cell:   678-770-1497
Tòa Soạn: 678-770-1497
Đọc và quảng bá
báo Hồn Nước!
Cung Chúc Tân Xuân
Chủ Trương:
Tạp Chí
Tiếng nói của người Việt còn thao thức với quê hương