Đọc và quảng bá
báo Hồn Nước!

Hồn Nước, tờ báo của tri thức
Được phổ biến đến Độc Giả qua mọi miền đất nước:
Hoa Kỳ - Pháp - Úc - Canada - Việt Nam …
Quảng cáo trên tạp chí Hồn Nước
Thương hiệu của bạn khắp nơi đều biết
Email: tapchiHonNoc.com
Cell:   678-770-1497
Xin Hãy Để Người Quá Cố Được Ngủ Yên.

Trên giai phầm Xuân Canh Dần của nhựt báo Người Việt, có đăng bài “ Trường Hợp Nguyễn Tất Nhiên, Những Ngày tháng Cũ” của nhà thơ Du Tử Lê
kể lại một khoảng thời gian xa xưa, xảy ra giữa nhà thơ lớn đã thành danh và một thi sĩ trẻ gốc Biên Hòa ( không có ai là nhân chứng). Sau nầy người thi
sĩ trẻ  Nguyễn Tất Nhiên (nổi tiếng không thua gì Du Tử Lê)  trở thành người em văn nghệ thân thiết với ông ta và đã qua đời vừa mới tuổi 40 ở
California.Bà i viết của một nhà thơ nổi tiếng còn sống, về một nhà thơ nổi tiếng đã qua đời đăng trên một tờ báo chủ đề Xuân, đọc kỹ chỉ thấy  nội dung
bao hàm” kể công , nói xấu” lại còn mang tính cách “ kỳ thị Nam Bắc” và chung quy tự đề cao đánh bóng mình là một “một nhà thơ đàn anh” có công
tạo nên tên tuổi của nhà thơ tỉnh lẻ học trò.
Từ xưa đến nay, độc giả rất thích thú khi đọc những giai thoại đặc biệt có liên hệ đến nghệ sĩ, văn thi sĩ . Chẳng hạn như những giai thoại tình cảm của
cố thi sĩ Bùi Giáng, Hàn Mạc Tử, TTKH của cố nử hoàng cải lương Thanh Nga…..v.v…. Những giai thoại đó có tính cách tô điểm nét huyền thoại làm
đẹp nền văn học. Nhưng rất tiếc câu chuyện kể của Du Tử Lê cũng là một giai thoại, nhưng không là huyền thoại đẹp mà là một câu chuyện cố ý chà
đạp nhân phẩm, của một nhà thơ tài hoa bạc mệnh Nguyễn Tất Nhiên. Đọc bài viết “Trường Hợp Nguyễn Tất Nhiên, Những Ngày Tháng Cũ” từ đầu chí
cuối chẳng thấy có một câu nào khích lệ hay khen thưởng tài làm thơ của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên dù là một câu “đầu môi chót lưỡi” cho nên bài viết của
ông Du Tử Lê đã bị “ phản ứng ngược” từ  phía độc giả, văn thi hữu trên nhiều diễn đàn.
Riêng đối với chúng tôi, quan niệm người nghệ sĩ có cuộc sống buông thả, đam mê… là chuyện thường. cuộc sống bề bộn không ngăn nấp, khi làm thơ
ngồi chồm hổm, uống năm ba tách cà phê phin rồi vứt trong bồn rửa chén, hay bản thảo quăng liệng tứ tung xung quanh mình là chuyện bình thường,
nếu không nói là hình ảnh dị biệt, nhưng cũng có phần dễ thương không thể tách rời của người nghệ sĩ.
Đã hơn 10 năm qua, từ khi báo Đẹp có những đụng độ bất đắc dĩ với các tờ báo ở địa phương vì bị chụp mũ đến nay, tờ báo Đẹp không chủ trương đăng
bài có tính cách mạ lỵ bôi nhọ cá nhân. Nhưng hôm nay nhận được bài viết của nhà văn Nguyễn thị Minh Thủy, lại đọc bài viết cùa một nhà thơ được
xem là “ cổ thụ” trong nền văn học hải ngoại, đã nhẩn tâm xử dụng tên tuổi của mình để viết bài hạ nhục tên tuổi của một người khác, mà người đó lại
không có mặt trên cỏi đời này để lên tiếng biện hộ trả lời….Và người ấy lại là đồng hương Biên Hòa, cùng học chung trường Ngô Quyền khi còn bé, thì
cảm thấy bất bình lên tiếng. Có thể những dòng lên tiếng này cũng không được nhà thơ lớn Du Tử Lê để mắt tới….Nhưng chúng tôi không cần Du Tử
Lê đọc hay không đọc mà chỉ gởi tâm tư của mình đến cho độc giả, thân hữu, các cựu học sinh Ngô Quyền và đặc biệt đối với gia đình của cố thi sĩ
Nguyễn Tất Nhiên. Xin nghiêng mình trước sự lên tiếng của nhà văn Nguyễn Thị Minh Thủy là cố nhân của nhà thơ yểu mệnh.
Trước thềm năm mới, chúng ta cùng thắp nén hương cầu nguyện cho giấc ngủ của Nguyễn Tất Nhiên, tiếp tục và mãi mãi được bình yên dù đã mười
tám năm qua. Những bài viết hay tai tiếng thị phi có nghĩa lý gì với người khuất mặt nhưng nó là một bài học ‘đạo đức” cho những người ở thế gian.
Xin hãy nhớ chúng ta tạo nhân nào sẽ nhận quả đó và dĩ nhiên trước sau gì cũng phải trả nghiệp dù đó là nghiệp tốt hay nghiệp xấu.
TRẦM KIM VY & TRẦN MINH TÂM
Kính gởi quí ô Chủ Nhiệm - Chủ Bút và Tổng Thư Ký Nhật Báo Người Việt
Mời quí Ông đọc bài Nhận Định này và xem e.mail của các thi hữu khác đã phê bình tư cách thiếu đạo đức của Du Tử Lê ...!
Xin quí Báo chuyễn cho Du Tử Lê xem ...!
Nếu Báo Người Việt có can đảm và đủ uy tín để đăng bài Nhận Định này lên trang báo Người Việt thì cũng tốt thôi vì các Báo khác ở khắp thế giới cũng sẽ đăng tải để rộng đường dư
luận .
Sung Trương
NHẬN ĐỊNH VỀ BÀI VIẾT CỦA DU TỬ LÊ BỊA CHUYỆN BÔI NHỌ NHÀ THƠ NGUYỄN TẤT NHIÊN ĐĂNG TRONG ĐẶC SAN XUÂN CANH DẦN - BÁO NGƯỜI  VIỆT
.
Trong bài viết của nhà thơ Du Tử Lê " Trường Hợp Nguyễn Tất Nhiên, những ngày tháng , cũ " đăng trong ĐẶC SAN XUÂN CANH DẦN báo Người Việt và báo LÀNG ngày Feb .
05.2010 có các đoạn như sau :
..."  Tới bây giờ , tôi cũng không hiểu bắt đầu tự động lực nào mà, chẳng những tôi không  dị ứng với cung cách ứng xử tự nhiên ,không phép tắc của người Nam như Nguyễn Tất
Nhiên mà,tôi còn chiều ý Nhiên , trước nhiều bất ngờ,phiền toái Nhiên mang đến cho tôi ." và một trích đọan khác ..." nói với mẹ, Nhiên là người Nam không quen chào hỏi , chứ
không phải cố tình hỗn láo . "
Từ trước , tôi vẫn có cảm tình với Du Tử Lê  mặc dù tôi chưa đọc thơ của nhà thơ này . Tuy nhiên, tôi đồng quan điểm với Cô Nguyễn thị Minh Thủy ( vợ của nhà thơ Nguyễn Tất
Nhiên ) khi đính chánh một vài điểm trong bài viết không trung thực của Du Tử Lê...! ( Xem bài viết " Trả Lòi  Bài Viết Của Du Tử Lê về nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên  " đăng trong
báo Người Viẹt ) và đồng ý với nhiều thi hữu khác khi nhận xét về tư cách thiếu đạo đức của Du Tử Lê . Hôm nay , tôi muốn yêu cầu Du Tử Lê trả lời trên báo Người Việt về tư
tưởng sai lầm và lếu láo của mình nơi bài viết đăng trong Báo Xuân Người Việt :
1- Du Tử Lê đã quá hồ đồ khi nhận xét thiếu đứng đắn về người Nam .Rất tiếc , Du Tử Lê không có cơ hội để tiếp xúc với nhiều giới trí thức miền Nam như các Ông : Cựu Phó
Tồng Thống Nguyễn Ngọc Thơ ,Cựu Quốc Trưởng Phan Khắc Sửu , Cựu Tổng Thống Trần Văn Hương,  GS Nguyễn Văn Bông ,GS Nguyển Ngọc Huy và nhiều giới trí thức khác...
do đó mới " Quơ đủa cả nắm " , nhìn cậu học trò 18 tuổi để " phê phán " về tư cách lễ giáo cùa người Nam như vậy ! Điều này chứng tỏ Du Tử Lê thường hay tiếp xúc với các giới
bình dân lao động , uống cà phê vỉa hè..hay có mặc cảm tự ti chăng...?!
Trường hợp, Du Tử Lê ở chung cư , bị Mỹ đen khinh khi , chèn ép , đánh phá...thì hành động này có đúng không ? Tư cách của Du Tử Lê không vì thế mà bị suy giàm..!.Đó là
nhận xét không đứng đắn , có vẻ ganh tị hay kỳ thị nên mới có những hành động như vậy...!
2-Du Tử Lê muốn tự đề cao mình môt cách thô bỉ , do đó bịa chuyện để hạ nhục nhà thơ nổi tiếng Nguyễn Tất Nhiên nhằm mục đích tự tâng bốc mình lên như bậc đàn anh nhưng
chưa được nổi tiếng ! " Nghĩa tử là nghĩa tận " - tại sao Du Tử Lê không để cho vong linh nhà thơ được yên nghỉ và cuộc sống của gia đình nhà thơ được bình yên ?! Ngày Tết là
ngày vui đoàn tụ của mỗi gia đình , tại sao Du Tử Lê không viết những lời tốt đẹp mà toàn biạ chuyện nóí xấu đời tư của nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên ? Tại sao Du Tử Lê không viết
báo khi nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên còn sống để nhà thơ còn có cơ hội tự biện hộ hay cải chính những lời xuyên tạc có ác ý , mục đích để tự tâng bốc mình lên ?! Có thể Du Tử Lê
đã mất cảm tình hay ganh ghét nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên khi được nhạc sĩ Phạm Duy bồi thường một số tiền khá lớn mà không chia sẻ hay " biết điều " với mình ?!
Du Tử Lê không biết câu " Thất bại lớn nhất của đời người là lòng tự đại " ( Lời đức Phật dạy ) , do đó mới hành động như vậy ! Thật đáng tiếc !
3- Tại sao Du Tử Lê có tư tưởng kỳ thị " Nam Bắc" bỉ ổi như vậy trong lúc này , gây chia rẻ cộng đồng chúng ta và nhật báo Người Việt cũng đồng ý đăng vào Báo Xuân Người Việt
để " câu khách " vì thiếu đọc giả và bị " tẩy chay " trong mấy năm vừa vừa qua...?!
Tóm lai, Du Tử Lê thiếu tư cách đạo đức tối thiểu của người trí thức , không có lòng tự trọng , viết báo láo lếu để tự tâng bốc mình lên bằng cách bịa chuyện để nói xấu nhà thơ nổi
tiếng Nguyễn Tất Nhiên là đàn em của mình , mà không có một lời khen ngợi !
Trương Minh Sung
Feb / 07 / 2010
Trả lời Bài Viết của Ông Du Tử Lê về thi sĩ ,Nguyễn Tất Nhiên

Trong Đặc San Xuân Canh Dần ,Báo NGƯỜI VIỆT
Tôi, nhân danh là một đọc giả của báo NGƯỜI VIỆT, xin được phát biểu và góp ý của đa số đọc giả như sau :
Do vào bài viết hàm hồ ấu trỉ và không thận trọng của Du Tử Lê, đã gây làn sóng phẩn nộ không chỉ riêng người Việt hải ngoại của Tỉnh Biên Hoà, mà còn là sự ám chỉ có tính phỉ
báng bản tính cá biệt của người Miền Nam Việt Nam.
Thật sự đã không có chứng nhân,hoặc chỉ là sự bịa đặt ,cũng như sự vị kỷ cá nhân khi Du Tử Lê là bậc đàn anh của Nguyễn Tất Nhiên, có thể đã ganh tị không đạt được địa vị của
Nguyễn tất Nhiên mà hầu như cả nước bao gồm Nam Trung Bắc Việt Nam ,không riêng gì đồng hương Biên Hoà , đã bày tỏ sự thương tiếc và vinh danh như một THIÊN TÀI của
làng thơ văn hải ngoai và trong nước,và còn được nhạc sỉ lão thành Phạm Duy phổ ra nhạc những vần thơ tuyệt tác để đời của Nguyễn tất Nhiên.
Có ba (3) yếu tố để thẩm định sự thiển cận bất xứng của Du Tu Lê,một nhà thơ lão thành và cũng là bậc đàn anh mà Nguyễn Tất Nhiên tin tưởng ,thân cận từ lúc còn sinh tiền như
sau :
1- Du Tử Lê thiếu trình độ văn hoá và tinh thần kẻ sĩ ,vô cùng tắc trách khi đã : khinh mạn tài năng trẻ bằng câu xâm phạm đến dân tộc tính của cả miền NamViet Nam.
2-      Du Tử Lê không có đủ tế nhị tối thiểu và tư cách bất xứng của bậc đàn anh, đại trượng phu quân tử trong thơ văn đối với bậc đàn em của mình ,cũng như không tôn trọng
người đã khuất,trong khi mọi người vinh danh ,thương tiếc một Nguyễn Tất Nhiên như một Thiên Tài của  thi văn Việt nam; Để so sánh tên tuổi trong thi văn Việt nam thì có lẽ người
ta biết Nguyễn tất Nhiên nhiều hơn là Du Tử Lê.!!! Thay vì viết về NguyễnTất Nhiên với lời khen tặng một tài năng trẻ  thì than ơi !!! Vì lòng đố kỵ của một kẻ tiểu nhân  Du Tử Lê
lại viết toàn là chê bai, nhục mạ cho thoả lòng ganh tị của mình.
Ông Du Tử Lê thân mến !!! Tôi chỉ muốn gợi lại cho Ông một nhân cách ở đời :  << Người quân tử luôn luôn hạ mình xuống để người ta nâng mình lên ,nên người ta mới gọi là bậc
Đại trượng phu ,Còn kẻ tiểu nhân thì luôn luôn muốn nâng mình lên ,hạ người khác xuống ,nên người ta ví người đó là kẻ hèn hạ ,>>
Ông còn thấp hơn kẻ tiểu nhân một chút xíu nửa thôi vì muốn nâng mình lên mà hạ một người đã khuất ,thì hãy để người đời phán xét lại tư cách của Ông ,
3-      Du Tử Lê không có đủ phong cách để được tôn xưng và tồn tại trong làng Thi Văn hải ngoại ,khi đã lợi dụng sự quen biết vượt qua sự kiểm soát trong khuôn khổ hạn hẹp của
báo chí, phổ biến bài viết có tính hạ thấp nhân cách người đã khuất, để nâng cao địa vị của mình; vô tình Du Tử Lê đã phơi bày tư tưởng  lạc hậu,hèn kém  và chia rẽ trong văn học  
không xứng đáng là một trí thức trong văn đàn Việt nam hải ngoại .
Sau cùng ! như một lời khuyên ,nếu Ông Du về nằm đêm suy nghĩ ,thấy mình thực sự có lỗi ,với người Em văn nghệ đã về bên kia thế giới .thì xin ông có lời xin lỗi với gia đình của
cố thi sĩ Nguyễn tất Nhiên . Và hãy đến Peak Family viếng Mộ của thi sĩ tài hoa nhưng mệnh bạc , đốt nén hương và ăn năn về những hành động sai lạc của Mình ,và hãy nhớ << Cái
thất bại lớn nhất của đời người là tự đại >>,Hãy cố gắng xử sự như là một chính nhân quân tử , đáng quí lắm thay ./.
                                                                                                      Người xứ Bưởi .Trương lê Minh Phương
Tôi xem trên internet thấy các links sau về ông Du Tử Lê.
Website VC nói về nhà thơ Du Tử Lê sau vụ về Việt Nam:
http://vietbao. vn/Van-hoa/ Xung-quanh- viec-nha- tho-Du-Tu- Le-la-troi/ 70020988/ 181/
Một Bài Viết của Du Tử Lê về Nguyễn Tất Nhiên:
Kính Quý Văn Thi Nghệ Sĩ Việt Nam,
Tôi được cho biết chắc chắn bọn CSVN đã và đang mua chuộc nhiều Văn Thi Nghệ Sĩ Viêt Nam ở Hải Ngoại để phá nát, để tạo chia rẽ và nếu được thì HẠI CHẾT những văn thi
nghệ sĩ nào cương quyết chống lại chúng.
Người nghệ sĩ thường ít lưu tâm đến chính trị nhưng khi thấy sư. TÀN ÁC QUỶ QUYỆT làm mất danh dự con người Việt Nam thì nghệ sĩ thường là người đầu tiên lên tiếng mạnh mẽ
và có hiệu qủa .
Tuy rằng nghệ thuật thì phần lớn chú tâm đến cái HAY, cái ĐẸP thôi nhưng tôi TIN rằng người nghệ sĩ Việt Nam luôn chú tâm đủ cả CHÂN THIỆN lẫn MỸ !
Trở lại chuyện nhà thơ NTN tôi đồng ý rằng nhiều người bình dân, học trò và cả trí thức VN biết, nhớ một số câu thơ của NTN nhưng rất ít người biết thơ của DTL ngoài một vài
câu nói hay "chữ nghĩa" có vẻ lạ !
Tôi tin rằng bọn CS đang dùng tiền bạc và thủ đoạn để tìm cách chia rẽ và HẠI các nghệ sĩ VN tại hải ngoại nói chung để lôi kéo mọi người phải tuân phục bọn chúng .
Xin những ai là văn thi nhạc, .. nghệ sĩ chân chính, nghệ sĩ yêu tự do khi nhìn thấy sư. GIAN ÁC, XẤU XA thì hãy lên tiếng hay tránh xa, đừng đến gần, đừng để bị mua chuộc vì sự
ác sự xấu, sư. GIAN TÀ của cộng sản sẽ làm bẩn đi tâm hồn cũng như có thể làm xấu đi các tác phẩm của quý vị .
Rất mong Ông Như Hoa Lê Quang Sinh đưa bài báo của CS viết về DTL để nhiều người được biết . Người nghệ sĩ dù có tài mà đã tự làm mất nhân phẩm và còn HẠI bạn mình hay
đồng bào của m ình thì mọi người Việt Nam cần nhìn rõ để tránh xa .
Kính,
Phạm Hồng Lĩnh
                         
VỀ TRƯỜNG HỢP MỘT BÀI VIẾT CỦA DU TỬ LÊ
                                                                                                                                                                               Nguyễn Thị Minh Thủy
Cách đây không lâu, một người bạn có kể cho tôi nghe là nhà thơ Du Tử Lê đã tuyên bố ở đâu đó rằng bút hiệu Nguyễn Tất Nhiên của tác giả “Thà Như Giọt Mưa” là do ông đặt ra
cho người thi sĩ quá cố này. Tuy sự kiện này tôi chưa bao giờ được nghe chính anh Nguyễn Tất Nhiên kể lại trong suốt thời gian chung sống, tôi cũng không lấy gì làm bận lòng về
tính khả tín của nó. Tôi nghĩ chẳng qua đây chỉ là một trong số những giai thoại văn chương nào đó mà ông Du Tử Lê, bậc thầy của chữ nghĩa, cha đẻ của nhiều thuật ngữ thi ca độc
đáo như “tan theo ngày nắng vội,” “khi tôi chết hãy mang tôi ra biển,” “ở chỗ nhân gian không thể hiểu,” kể lại trong lúc trà dư tửu hậu để, hoặc lý thú hóa một mối duyên thi văn,
hoặc phong phú hóa kho tàng đào tạo tên tuổi của ông, vân vân. Tính thật hư của sự kiện dù sao cũng chỉ trong vòng tương đối mà thôi, hơn nữa chấp làm gì một việc đặt tên trong
quá khứ khi cuộc sống trước mặt có quá nhiều chuyện để đối phó và suy tư.
Thế nhưng sau khi đọc bài viết của ông Du Tử Lê đăng trên giai phẩm Xuân Canh Dần của Nhật Báo Người Việt, dưới tựa đề “Trường Hợp Nguyễn Tất Nhiên, Những Ngày Tháng
Cũ,” tôi thật sự ngạc nhiên và cảm thấy cần phải xét lại thái độ im lặng trước giờ. Một cái gì đó thôi thúc tôi lên tiếng, một lần này thôi, dù biết rằng “lời thật” của tôi có thể sẽ làm
“mất lòng” một bậc đàn anh văn nghệ vĩ đại của người chồng cũ đã khuất của mình.
Tại sao có sự thôi thúc này? Phải chăng bởi vì nội dung của bài viết có liên quan đến một người đã chết, nghĩa là một kẻ không thể tự mình lên tiếng để công nhận hoặc phủ nhận,
hay bổ túc những phần trăm sự thật mà tác giả đã vô tình (hoặc cố ý) bỏ sót? Cho dù tôi không biết hết một trăm phần trăm sự thật, ít ra sự trình bày của tôi hôm nay cũng thắp lên
được một ánh lửa khiêm tốn giữa bóng đêm dày đặc kín bưng. Tôi cũng xin khẳng định rằng việc lên tiếng này không hề xuất phát từ tình cảm bất bình khi thấy suốt một bài viết dài,
thi sĩ Du Tử Lê chẳng ghi nhận nét độc đáo nào đó trong sự nghiệp thi ca của một nhà thơ khác được lấy nửa dòng. Chuyện ông khen hay không khen thơ Nguyễn Tất Nhiên thật sự
không quan trọng đối với tôi, cho dù không ai không biết Du Tử Lê là một tên tuổi nổi tiếng trên văn đàn hiện nay.
Để tránh làm mất thì giờ, tôi xin đi thẳng vào vấn đề. Trong bài viết vừa dẫn, ông Du Tử Lê cho rằng chính ông đã đặt bút hiệu Nguyễn Tất Nhiên cho chàng “thi sĩ tỉnh lẻ” này ngay
ngày đầu tiên gặp gỡ vào một buổi sáng cuối năm 1970 tại quán cà phê La Pagode Sài Gòn, khi cậu học trò nhà quê lặn lội lên thành diện kiến đàn anh để tặng cuốn “Thiên Tai,” một
tập thơ mà cậu ta vừa mới in ra.
Theo nguyên văn lời kể của ông Du Tử Lê, “Nhan đề của cuốn thơ in dạng copy đó là “Thiên Tai.” Chữ lớn, đậm. Tên tác giả “Hoài Thi Yên Thy” chữ nhỏ, mảnh.” (sic) Vì thấy Hải
(tên thật của Nguyễn Tất Nhiên) tha thiết với chuyện được đăng thơ trên tạp chí Văn (lúc ấy do ông Trần Phong Giao trông coi) nhưng gửi hoài không được toại nguyện, nhà thơ Du
Tử Lê, vốn lão luyện trong chốn trường văn trận bút, đã thấy ngay vấn đề: “Cầm lên tập thơ mỏng của Hải, lật vài trang, tôi nghĩ, ngay cái bút hiệu “Hoài Thi Yên Thy” của cậu, đã
tố cáo tính cách văn nghệ học sinh, thành viên thi văn đoàn tỉnh lẻ rồi! Ngay cái tên, tự nó cũng đủ khiến những người phụ trách việc chọn thơ cho Văn, không tin tưởng!” (sic)
Và ông, với thiện ý giúp đỡ, đã không nề hà “nói ra ý nghĩ của mình với Hải. Tôi bảo, tốt nhất Hải nên chọn tên thật. Vì cái tên Hoài Thi Yên Thy nghe cải lương, học trò. Không ổn.”
(sic)
Ngoài sự chờ đợi của ông Du Tử Lê, cậu Hải không chút gì cảm thấy khó chịu. Và sau khi được ông thuyết giảng về yếu tính để thành công trong việc chọn bút hiệu, như “việc đầu
tiên, bút hiệu đó phải lạ, dù vô nghĩa,” vân vân, “Hải nói ngay: Vậy anh nghĩ cho em một cái tên… lạ đi. Không có nghĩa cũng được.” (sic) Và cậu ta còn nài nỉ ông Du Tử Lê phải
làm điều đó ngay lập tức chứ không thể chờ, cho dù chỉ vài bữa, vì “em ở tuốt Biên Hòa. Lại không có xe, đâu có thể chạy lên chạy xuống thường xuyên được.” Thế rồi, như một
chuyện thần thoại, hai chữ “tất nhiên” thành hình trong đầu ông và ông “mượn Hải cây bút, viết ba chữ xuống bìa sau tập “Thiên Tai”: Nguyễn-Tất-Nhiên.” (sic)
Đọc tới đây thì tôi thấy ngay một điều gì đó không ổn. Vào khoảng gần cuối năm 1970, lúc tôi đang học lớp Đệ Tam (lớp 10 bây giờ) thì anh Nhiên có xin phép thầy hiệu trưởng
mang tập thơ Thiên Tai, với bút hiệu Nguyễn Tất Nhiên hẳn hòi, vào từng lớp để bán vì tập thơ in xong mà tác giả chưa chạy đủ tiền để trả cho nhà in. Chi tiết này cũng được nhà
báo Hà Tường Cát, vốn là thầy dạy của chúng tôi tại trường Trung Học Ngô Quyền, kể lại trên một bài viết được đăng báo vài ngày sau khi anh lìa đời. Cũng qua bài “Vài Kỷ Niệm
Về Nguyễn Tất Nhiên” (nhật báo Người Việt, số 2481 ngày 8 tháng 8 năm 1992), tôi mới biết thêm là hình bìa tập Thiên Tai do Đinh Cường vẽ chính là “công” của thầy Cát (vì đối
với giới học trò làm thơ như chúng tôi lúc đó, có hình bìa Đinh Cường là một điều rất đáng nể, rất “ngầu,” nghĩa là một ấn tượng rất khó quên!). Vì thời cuộc, tập Thiên Tai đến nay
hầu như không còn nữa nhưng không hẳn đã tuyệt bản. Nhà thơ Nguyễn Hoàng Nam, em trai của anh Nhiên, đã may mắn còn giữ được một bản và giúp tôi gửi đến độc giả bản sao
bìa trước và bìa sau của cuốn thơ này, như một di vật của người quá cố. Nếu vì một lý do nào đó, độc giả không coi được hình bìa thì xin mời vào trang nhà của Hội Ái Hữu Cựu
Học Sinh Ngô Quyền để tham khảo (ngo-quyen.org).
Sự thật đã rõ ràng như thế, thì chỉ có một cách để bào chữa cho ông Du Tử Lê là: Rất có thể thời điểm gặp gỡ là một buổi sáng định mệnh nào đó vào cuối năm 1969 hay đầu năm
1970 (chứ không thể nào là cuối năm 1970) và tập thơ mà cậu học trò tên Hải tặng cho nhà thơ Du Tử Lê lúc ấy chỉ là… bản nháp! (Nói là nói cho vui vậy thôi, chứ ai cũng biết,
vào thời gian ấy tại Việt Nam, kỹ thuật in ấn dĩ nhiên rất khác xa so với bây giờ.)
Và cũng rõ ràng như thế, thì một câu hỏi phải được đặt ra: Tại sao ông Du Tử Lê lại hạ bút viết như đinh đóng cột về một sự kiện mà ông không nhớ rõ như vậy?
Như tôi đã thưa, đối với tôi việc ai đặt tên không quan trọng. Bên cạnh đó, tôi cũng không để tâm phiền giận những tác giả trong lúc viết bài về Nguyễn Tất Nhiên đã vô tình phóng
bút quá đà (tôi từng đọc qua một số bài viết không sát sự thật về nhà thơ yểu mệnh này). Với tôi, viết với một tấm lòng như thế nào mới là điều đáng kể. Mới đây, khi tìm tài liệu trên
internet để viết bài này, tôi vừa biết có một Blog viết về một “nguồn gốc” khác của bút hiệu Nguyễn Tất Nhiên. Đó là bài của Trần Thuận Văn đề ngày 3-7-2009, viết trên Blog của
chính mình. Là một người bạn cũ thời còn đi học và cùng làm thơ với Hoài Thi Yên Thi/Nguyễn Tất Nhiên, anh viết về những kỷ niệm hồn nhiên cười ra nước mắt của thuở học trò
giữa ba người bạn thân thiết, trong đó có một đoạn như sau: “Bắt đầu năm vào học thì Nhiên tâm sự với tôi (Trần Thuận, bút hiệu Trần Thuận Văn) và Lưu (Hồ Văn Lưu, bút hiệu
Hồ Triều): “Tau muốn tìm bút hiệu khác, vì tau làm xong tập thơ Thiên Tai này chuẩn bị in.” Tôi và Lưu suy nghĩ rồi góp ý đổi bút hiệu cho Nhiên là Nguyễn Tất Nhiên liền được hắn
chấp nhận ngay.” (sic)
Trong lòng không gợn một nghi vấn gì, tôi tiếp nhận những mẩu chuyện buồn vui kể trên với một tâm trạng bùi ngùi vì hai trong ba nhân vật (tôi quen biết cả ba anh) trong lời kể trên
đã ra người thiên cổ. Âu cũng là một câu chuyện chung quanh một sự thật mà chỉ có anh Nhiên mới có thể trả lời. Mà anh lại qua đời sớm quá, hay ít nhất là đủ sớm để những huyền
thoại về anh cứ thế mà sản sinh.
Thành thật mà nói, trong thời gian chung sống, anh Nhiên đã kể cho tôi biết, trước khi có bút hiệu Nguyễn Tất Nhiên, anh dùng tên Hoài Thi Yên Thi khi ra tập thơ “Dấu Mưa Qua
Đất” (1966) và “Nàng Thơ Trong Mắt” (1968). Tôi từng cười ngặt nghẽo về bút danh quá con gái, khác nhau một trời một vực với bút hiệu hiện thời này của anh, và anh cũng vui
vẻ công nhận rằng từ lúc anh nghe theo lời khuyên của đàn anh Du Tử Lê đổi bút hiệu thì sự nghiệp thi ca “lên” rõ ràng. Hỏi tại sao là Tất Nhiên thì anh cười ha hả, bảo tất nhiên phải
là Tất Nhiên thôi.
Tôi ngờ rằng cái tên Hoài Thi Yên Thi đã để lại một dấu ấn nào đó khó quên trong lòng thi sĩ đàn anh khiến ông không còn sự minh mẫn cần thiết chăng? Bởi vì, nếu tôi nhớ không
lầm, trong mớ thư từ giấy má mà anh Nhiên ky cóp mang theo lúc vượt biên và đem ra cho tôi xem, có cả một bức thư của nhà thơ Du Tử Lê “thân gửi Cô Hoài Thi Yên Thi” vì ông
lầm tưởng đây là một nhà thơ… nữ. Tiếc là tất cả những thứ giấy tờ nói trên nay không còn nữa. Nhưng, giấy tờ dù mất, ký ức vẫn còn. Cho nên, vì lương tâm đối với một người đã
mất không thể tự lên tiếng, tôi mới phải chẳng đặng đừng tiết lộ điều này chỉ vì muốn nói lên một sự thật mà tôi may mắn được thấy qua lá thư ấy (ngoài hai đương sự), rằng ông Du
Tử Lê đã liên lạc thư từ với (cô) Hoài Thi Yên Thi từ trước chứ không phải đợi đến buổi sáng ở quán La Pagode ông mới gặp cái tên này lần đầu, như ông đã đặt bút thuật lại như
thuật một câu chuyện vừa mới xảy ra.
Vậy thì, tại sao ông Du Tử Lê chọn một sự kiện mà ông không nhớ rõ để viết thành một bài có bố cục hẳn hoi để dẫn dắt người đọc đi từ ngạc nhiên này tới bất ngờ khác, rồi đi đến
một bất ngờ gây sốc cuối cùng cho ông mà cũng là cho độc giả, như lối dựng phim Hollywood  là “gặp lại Nhiên, với chiếc xe Honda mới” (sic) (ý hẳn ông muốn bảo rằng Nguyễn
Tất Nhiên đã đạt được điều mà anh ta đòi, là thưa Phạm Duy để lấy tiền mua xe Honda, vì ban đầu cậu học trò này không có xe)? Thắc mắc này cứ lởn vởn trong óc tôi từ khi đọc
xong bài báo ấy. Tôi có cảm tưởng (và mong rằng mình lầm) ông Du Tử Lê muốn trình bày cho mọi người thấy, rằng “trường hợp” Nguyễn Tất Nhiên chẳng qua như thế này đây:
một tên tuổi hữu danh vô thực, nhờ vận may mà nổi tiếng (Phạm Duy bắt mạch thị trường, tung ra bài nhạc phổ thơ dựa trên “triết lý nôm na có còn hơn không”) như lời ông viết,
“một sớm một chiều, Nguyễn Tất Nhiên nổi tiếng khắp nơi – Như một hiện tượng, chưa từng xảy ra. Ngược hẳn với sự “yên ắng” của các diễn đàn văn học: Không một bài thơ nào
của Nhiên, xuất  hiện” (sic); và rằng Nguyễn Tất Nhiên trơ trẽn bon chen, sau đó lại vô ơn bạc nghĩa đối với nhạc sĩ Phạm Duy, thẳng tay thưa nhạc sĩ này ra tòa để đòi chia chác
tiền bạc khi cần.
Kỹ thuật trình bày điêu luyện của Du Tử Lê cho thấy ông kể lại “trường hợp” Nguyễn Tất Nhiên một cách thật tự nhiên, bởi câu chuyện khởi đi là từ lòng hào hiệp tận tụy giúp đỡ
đàn em của chính ông. Tuy nhiên, cũng chính vì kỹ thuật này mà ông quên để một chút tình dành cho kẻ đàn em văn nghệ của mình. Ông kể, qua lời “mắng vốn” của ông xếp Trung
Tá Nguyễn Đạt Thịnh, có vẻ như khơi khơi tự nhiên “Nguyễn Tất Nhiên đòi Phạm Duy phải đưa cho Nhiên một triệu đồng. Nhiên cần tiền mua một chiếc xe Honda, đi học” (sic) mà
không trình bày nguyên do, hoàn cảnh đẩy đưa khiến câu chuyện “đòi chia bản quyền trở thành ồn ào”.
Tưởng cũng nên nhớ Nguyễn Tất Nhiên sinh năm 1952. Năm tập Thiên Tai ra đời (1970) anh chỉ là một cậu học trò 18 tuổi và năm anh được cây đại thụ Phạm Duy phổ nhạc, tuổi
anh mới vừa quá 20, còn trong vòng bảo bọc của gia đình (cũng khá giả), nghĩa là không phải túng thiếu hay ham tiền đến nỗi phải thưa kiện như thế. Điều bận tâm duy nhất của anh
lúc đó (và muôn đời) vẫn là thơ và thơ, kèm theo việc muốn cho người ta biết đến tài làm thơ của mình. Theo chỗ tôi  được biết, anh (và nhất là cha mẹ anh) rất bực bội khi thấy
những bài nhạc được in bán dưới hình thức từng bài lẻ đề tên người sáng tác là Phạm Duy, không hề nhắc tới tên Nguyễn Tất Nhiên. Ngay cả lúc bài Thà Như Giọt Mưa được nhạc
sĩ Phạm Duy bán bản quyền cho hãng dĩa Việt Nam để soạn thành ca khúc tân cổ giao duyên (dường như do các nghệ sĩ Chí Tâm và Lệ Thủy trình bày) cũng vậy. Tên tuổi thi sĩ
hoàn toàn bị gạt ra ngoài… hư vô. Với tính tình nóng nảy, anh Nhiên tức tối nhưng không làm gì được. Anh chạy đi cầu cứu với giới báo chí thì đúng lúc thiên hạ đang bất mãn dùm
cho thi sĩ Linh Phương (được nhạc sĩ Phạm Duy phổ thơ bài Kỷ Vật Cho Em mà không nêu tên tác giả). Cùng với báo Sống của nhà văn Chu Tử, một số báo khác cũng đứng về
phía những người làm thơ bị sang đoạt tên tuổi, phát động phong trào đặt lại vấn đề tác quyền cho người làm thơ và gây áp lực với giới nhạc sĩ. Theo lời kể của cha mẹ anh Nhiên,
ông Phạm Duy cũng tìm lên nhà anh ở Biên Hòa và gặp họ, nhưng gặp theo kiểu “ghé qua nhà cho biết” chứ không hề đề cập đến vấn đề. Vẫn theo lời ông bà, chờ đợi mãi “một lời
phải quấy” nhưng không được đáp ứng, cuối cùng họ mới giao cho một luật sư bà con đứng ra can thiệp và luật sư này đâm đơn kiện một số cơ sở thương mại (như hãng dĩa Việt
Nam) đã mua nhạc của ông Phạm Duy. Nội vụ sau đó được điều đình để tránh việc đem ra tòa xét xử hầu cứu vãn thanh thế cho nhạc sĩ này. Bên nguyên cáo bãi nại và nhận một số
tiền bồi thường do những nhà thương mại nói trên đứng ra chi trả.
Nhìn qua về chuyện thưa kiện giành lại một phần tác quyền, kể ra bài viết của ông Du Tử Lê không hẳn là sai sự thực, chỉ tiếc rằng ông không (chịu) trình bày toàn cảnh bức tranh
sự thực đó mà thôi.
Còn về bề ngoài lôi thôi, cư xử cổ quái, tính tình bừa bãi của anh Nhiên, thì tôi không có ý kiến. Vả lại, những chi tiết này cũng đâu có mới mẻ gì. Chúng đã được nhà báo Hoàng
Dược Thảo (người bạn đời lúc đó của ông Du Tử Lê) kể lại với tấm lòng cảm thông khoan thứ qua một bài viết dài rất cảm động, thương tiếc người em văn nghệ tài hoa nhưng bất
toàn, bất hạnh của chồng mình. Bài được đăng trên tuần báo Sài Gòn Nhỏ của bà ngay sau khi anh Nhiên qua đời (tháng 8, 1992) và sau đó có đăng lại trên tạp chí Tân Văn (số 3,
tháng 10, 2007) dưới tựa đề “Nguyễn Tất Nhiên (1952-1992), Buồn Hơn Trước Nhiều.” (“Buồn hơn trước nhiều” là lời thơ  của Nguyễn Tất Nhiên).
Ngoài ra, chuyện trước khi nổi tiếng, Nguyễn Tất Nhiên phải cạy cục bon chen chỗ này chỗ nọ để đăng thơ mà không được toại nguyện, tôi cũng không lấy gì làm thắc mắc. Sự kiện
Nguyễn Tất Nhiên có được các ngài ngự sử văn học thời đó thừa nhận hay không, bây giờ điều này không thành vấn đề bởi những phán đoán ấy không làm cho thơ anh hay hơn hay
dở hơn, trường tồn hay mất dấu. Tôi còn phải cám ơn ông Du Tử Lê vì khi được đọc những gì thi sĩ này vô tình hé mở đôi chút về không khí văn nghệ đầu thập niên 70 tại Sài Gòn
(một không khí nặng phần kỳ thị vùng miền, tỉnh lẻ, thủ đô), tôi mới hiểu hơn và thương cảm những lời thơ tự thán của người chồng cũ của mình:
“Mới ngoài hai mươi mà trầm trọng chứng đau lưng
Bởi luồn cúi mỗi ngày dăm bảy bận!
Đời chẳng khác tay ma đầu biển lận
Keo kiệt từng phần danh lợi sớt chia
Bước ra đường ai cũng đội mão mang  hia
Ai cũng cố ngụy trang cũng nặng phần trình diễn!”
(1974, Lần Cuối, trích tập Thơ Nguyễn Tất Nhiên)
Thôi thì tạm gạt bỏ cái nhìn tiêu cực cho rằng ông Du Tử Lê có hậu ý nào đó khi đặt bút, tôi thấy tội nghiệp cho ông vì thế kẹt mà ông tự dấn thân vào.
Một đằng ông muốn bài viết lôi cuốn nên phải chọn lựa, và nếu cần, dàn dựng nên những chi tiết thật đậm nét, thật độc đáo lồng trong một bố cục thật chặt chẽ theo kiểu một truyện
ngắn có tính cách hư cấu. Một mặt ông cũng biết rõ rằng nếu viết về một nhân vật có thật, một tên tuổi nhiều người biết tới, thì bài viết lại càng “ăn khách” gấp bội. Tuy nhiên, chọn
lựa đề tài này ông chạm phải một điều mà một người cầm bút chân chính có lòng, có lương tâm, rất cần phải cân nhắc, suy nghĩ chín chắn trước khi làm. Đó là viết về một người đã
chết.
Tôi từng nghe các cụ ta hay dạy: Nghĩa tử là nghĩa tận. Chết là hết. Trừ trường hợp cùng cực chẳng đã, thường thì người ta tránh nói những điều không hay về một người đã mất
cho dù điều đó là sự thật đi nữa. Đằng này ông Du Tử Lê viết về một Nguyễn Tất Nhiên qua đời đã gần 18 năm bằng một bài viết bới tung quá khứ với những hình ảnh phiến diện,
chắp vá và, đôi chỗ không đúng sự thật. Tại sao như vậy? Và đau lòng hơn nữa là tại sao ông lại chọn đăng trên một tờ báo Xuân, nơi người ta chờ đợi đọc được những điều đẹp đẽ
tốt lành để khởi đầu một năm tinh nguyên trước mặt?
Về vấn đề thưa kiện Phạm Duy của Nguyễn Tất Nhiên, chính cha mẹ anh, vào những năm tháng gần đây, mỗi khi được hỏi đến, họ đều bùi ngùi trả lời: “Thôi, thằng Nhiên nó chết
rồi. Hãy để cho nó siêu thoát. Chuyện qua lâu rồi, thôi để cho nó qua đi mà…”
Mười tám năm trước, năm anh vừa chẵn 40, chúng ta đã vô tình ngó lơ để cho con dao định mệnh có dịp ứng vào lời thơ tiên tri thống thiết mà anh làm năm 20 tuổi:
“Ta phải khổ cho đời ta chết trẻ
Phải ê chề cho tóc bạc với thời gian
Phải đau theo từng hớp rượu tàn
Phải khép mắt sớm hơn giờ thiên định!”
(1972, Giữa Trần Gian Tuyệt Vọng, trích tập Thơ Nguyễn Tất Nhiên)
Mười tám năm sau, người chết đã chết, ngàn năm im bặt, mang theo sự thật xuống dưới đáy mồ, tôi không thể cam tâm ngó lơ để cho một lần nữa những lời thơ tiên tri của anh viết
năm 21 tuổi lại trở thành linh nghiệm:
“Đời, vốn không nương người thất thế
Thì thôi, ô nhục cũng là danh!”
(1973, Hai Hàng Me Đường Gia Long, trích tập Thơ Nguyễn Tất Nhiên)
Trong bối cảnh “nhiễu nhương” như bây giờ, tôi ngậm ngùi hiểu thêm được một định nghĩa khác của thuật ngữ “thất thế” mà anh dùng. Đó là cái “thất thế” của những Bùi Giáng,
Nguyễn Ngu Í, Nguyễn Tất Nhiên, của những con người tài hoa nhưng đầu óc, cách suy tưởng, thái độ ứng xử, không được bình thường. Bất hạnh hơn, Nguyễn Tất Nhiên còn “thất
thế” gấp hai lần vì anh vừa bất thường lại vừa mất sớm. Mỗi khi nhắc tới thi hay văn tài của họ, người ta thường kèm theo những giai thoại lạ đời mà người viết có dịp chứng kiến
hoặc thậm chí chỉ nghe kể lại. Tệ hơn nữa, có kẻ quá đỗi thường tình, chỉ thích chí khai thác những chuyện tư riêng eo xèo đời mọn của những nhân tài này thay vì thưởng ngoạn
những tinh hoa mà họ đã chắt lọc từ phía con người bất toàn kia để cống hiến cho đời.
Nhà thơ Ngu Yên, trong một lần mạn đàm văn học, có dí dỏm ví dòng thơ tài tình của một thi sĩ không khác chi bộ xương của loài khủng long. Vài ngàn năm sau, mọi thứ rã tan tàn
lụi, nhờ khai quật được những bộ xương này mà nhân loại biết có một thời kỳ trên mặt đất có loài thú đó. Vậy khi một nhà thơ, nhà văn nào đã qua đời, thì, làm ơn, nếu không vì nhu
cầu nghiên cứu tiểu sử để tìm hiểu cặn kẽ về bối cảnh và điều kiện sáng tác của họ, xin đừng khai thác đời tư của họ để phục vụ cho bất kỳ một mục đích nào khác hơn là góp phần
cống hiến cho đời ba điều thật đơn giản, nghe rất nhàm tai, nhưng vô cùng cao quý, đó là: Chân, Thiện và Mỹ. Xin gắng bảo tồn bộ-xương-thi-ca-tinh-túy của họ để thế hệ mai sau
biết được, có một thời, cuộc sống nhân loại cũng văn minh, dù ở mấy ngàn năm trước.
Nguyễn Thị Minh Thủy
Westminster, cuối tháng Giêng, 2010

Ý KIẾN CÚA BẠN (các ý  kiến của bạn về bài viết xin gửi về: ngoquyenbh@gmail.com)
_____________________________________________________________________________
Ý Kiến của Thầy Huỳnh Công Ân:
Vào phân nửa đầu của thập niên 70, bên thềm vực thẩm của tai hoạ mất nước (30-4-75), văn học miền Nam VN xuất hiện một nhà thơ trẻ: Nguyễn Tất Nhiên (NTN) mà cách sử
dụng ngôn từ trong các bài thơ của anh rất mới mẻ và độc đáo một cách tài tình . Nếu 40 năm trước đó, Hàn Mặc Tử trong buổi bình minh của dòng thơ mới gây ấn tượng cho mọi
người qua sự mô tả nỗi đau đớn của xác thịt bệnh hoạn bằng những câu thơ đầy ảo giác về cõi bên kia (l'au-delà), thì NTN với những diễn tả khác thường đầy sáng tạo qua ngôn ngữ
trong thơ về tình yêu, thân phận, tha nhân, cuộc đời... khiến ai cũng thích thú, đã khép lại giai đoạn văn học tự do miền Nam .
Là một thầy dạy (môn Toán)của NTN ở truờng trung học Ngô Quyền, Biên Hòa tôi rất hãnh diện có một nguời học sinh đã đi vào văn học sử VN. Nhưng qua bài viết của nhà thơ
Du Tử Lê trong số báo Xuân Người Việt, tôi rất lấy làm bất bình về thóí cao ngạo của ông khi nói về NTN.
Huỳnh Công Ân
GS Toán trung học Ngô Quyền (1969-1975)
_____________________________________________________________________________
Ý Kiến của Võ Đình Tuyết (Philadelphia, PA)

Đọc bài viết của Minh Thủy mới thấy tấm lòng của Thủy rất lớn với một tài hoa của Dân Tộc.
Di sản văn học quí của Biên Hòa ngoài Bình Nguyên Lộc còn có Nguyễn Tất Nhiên.
Không ai có thể phủ nhận và cho mình cái phần quyết định vào tài năng đó như một phán quan thời trung cỗ.
Những viên ngọc quí tự nó sản sanh ra những ánh sáng muôn đời không cần ai thẩm định.
Xin gởi đến gia đình Dung,Thủy và các bạn hữu gần xa thêm một mùa xuân tha hương mang nhiều an bình như ý.

Võ Đình Tuyết
Philadelphia, PA
_____________________________________________________________________________
Ý Kiến Thầy Nguyễn Văn Phú
VỀ MỘT CÁI TÊN...
Khi tôi từ Quân đội biệt phái trở lại Ngô Quyền, cuối năm 1969, Nguyễn Tất Nhiên đã ra trường, nhưng tôi được gặp nhà thơ trẻ ấy môt lần vào khoảng cuối năm 1970. Trong năm
học 1970-71, tôi phụ trách sinh hoạt học đường với nhiệm vụ Hiệu Đoàn Phó Nội Vụ. Sáng hôm đó,có một em dáng vẻ học sinh, gương mặt xương xương, trông hơi... bụi, đón tôi ở
sân trường. Em đưa tặng tôi tập "Thiên Tai", đề tên tác giả Nguyễn Tất Nhiên và ngỏ ý xin tôi cho phép em phổ biến tập thơ trong các lớp. Tôi lật qua vài trang đầu, cảm nhận ngay
thơ em rất hay, nhưng nội dung tư tưởng không mấy phù hợp với tuổi hoc trò. Tôi tìm cách thối thoát:"Cái nầy em phải xin ông Hiệu Trưởng mới đúng." Em nhìn tôi cười cười:"Em
đã gặp thầy Bảo rồi. Thầy Bảo biểu em hỏi ý kiến của thầy, bởi vì thầy chịu trách nhiệm sinh hoạt Hiệu Đoàn..." Đó là lần duy nhất tôi gặp nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên. Năm học sau,
tôi đổi về trường Nguyễn Trãi Saigon, cho đến nay không còn cơ hội nào gặp lại em nữa.
Kể lại chuyện nầy, tôi chỉ muốn nói lên một điều, tôi biết tới cái tên Nguyễn Tất Nhiên ngay từ hồi đó, ngoài ra tôi không biết em có bút danh nào khác nữa. Nguyễn Tất Nhiên, một
nhà thơ đã thành danh, đã đi vào lịch sử văn học Miền Nam, văn học của VNCH. Có quan trọng lắm không, chuyện cái tên ấy xuất xứ từ đâu? Do ai đặt? Nều có vị tiền bối đáng
kính nào đó, do yêu mến một tài năng trẻ, đặt cho anh ta một cái tên, thì đó cũng là chuyện tốt. Cái không tốt chính là ở chỗ nay ông ta lôi chuyện ấy ra để khoe khoang thành tích
hảo, để hạ người xuống, tự đưa mình lên, một cách lố lăng.
Người xưa nói, không bao giờ sai: "Hãy hạ mình xuống, người khác sẽ đưa mình lên..."
Chớ nên đào mồ một người đã chết, lấy vật liệu tự xây tượng đài cho chính mình. Cái tượng đài ấy, chắc chắn, chưa xây đã đỗ...
Chiêu Dương NGUYỄN VĂN PHÚ
LTS:
Vừa qua ngày 05 tháng Hai, 2010
Ông Du Tử Lê có bài viết về nhà
thơ qúa cố Nguyễn Tất Nhiên, đăng
trên báo Người Việt và báo Làng
Từ đó trên diễn đàn gần như đồng
loạt lên tiếng phản bác, chúng tôi
chọn những phân tích, phê phán
rất thẳng thắn đồng thời “giấu”
được nhiều phẩn nộ, đăng lên tạp
chí Hồn Nước online và ấn bản
Cho đến nay chúng tôi chưa nghe
thấy ông Du Tử Lê lên tiếng, hoặc
một ý nào ngoài ông Du Tử Lê trả
lời hay phản biện lại. Nếu có chúng
tôi sẵn sàng xin trích đăng.
Xin mời đọc trang TIN TỨC,
bài: Du Tử Lê!?
Tòa Soạn: 678-770-1497
Cung Chúc Tân Xuân
Chủ Trương:
Tạp Chí
Tiếng nói của người Việt còn thao thức với quê hương